Ngọn Lửa Trong Đêm Mưa
Một đêm mưa lớn trên tuyến đường Trường Sơn năm 1972, giữa bom đạn ác liệt, một nhóm thanh niên xung phong đã liều mình giữ cho đoàn xe vận tải không bị lộ vị trí. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng đội đã trở thành ánh lửa soi sáng giữa chiến tranh.
Năm 1972, ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới tròn 19 tuổi, là chiến sĩ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường tại tuyến Trường Sơn. Đêm đó, mưa rừng xối xả, đất đỏ nhão thành bùn, đoàn xe vận tải chở lương thực và thuốc men phải dừng lại giữa đoạn cua nguy hiểm vì một hố bom vừa bị đánh sập.
Máy bay địch vẫn quần thảo trên bầu trời. Không ai được phép bật đèn vì chỉ cần một tia sáng nhỏ cũng đủ khiến cả đoàn xe trở thành mục tiêu.
Trong bóng tối dày đặc, tiểu đội của ông Hòa nhận lệnh san lấp hố bom ngay trong đêm.
Đất đá được chuyền tay bằng những chiếc xẻng cũ kỹ. Người nào cũng lấm lem bùn đất. Có lúc bom nổ gần đến mức mặt đất rung lên như động đất. Một chiến sĩ trẻ tên Lâm bị thương ở chân nhưng vẫn cắn răng tiếp tục làm việc.
Đến gần nửa đêm, trời bất ngờ mưa lớn hơn, nước tràn xuống hố bom khiến công sức gần như bị cuốn sạch. Cả đội im lặng vài giây. Ai cũng kiệt sức.
Bất ngờ, anh Lâm lấy trong ba lô ra một chiếc đèn dầu nhỏ. Anh che kín ánh sáng bằng áo mưa rồi đặt xuống mép đường để mọi người nhìn thấy vị trí làm việc.
Ông Hòa nhớ mãi khoảnh khắc ấy. Trong màn mưa đen đặc, ánh đèn nhỏ yếu ớt run lên theo gió, nhưng lại khiến cả tiểu đội như được tiếp thêm sức mạnh.
Một người bắt đầu xúc đất trở lại. Rồi người thứ hai. Người thứ ba.
Không ai bảo ai.
Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Đoàn xe lặng lẽ vượt qua an toàn.
Khi chiếc xe cuối cùng đi qua, anh Lâm ngồi tựa vào gốc cây, sốt cao vì mất máu. Ông Hòa chạy đến thì anh chỉ cười:
— “Xe qua được rồi… tốt quá.”
Sau chiến tranh, ông Hòa trở về quê. Mỗi lần trời mưa lớn, ông lại nhớ đến ánh đèn dầu nhỏ giữa rừng Trường Sơn năm ấy — ngọn lửa không chỉ soi đường, mà còn giữ vững niềm tin của cả một thế hệ.



