Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trong Đêm Trường

Câu chuyện kể lại ký ức của Nguyễn Thị Mai – một nữ y tá quân y trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giữa tiếng bom đạn và những ca cứu thương khẩn cấp, chị cùng đồng đội vẫn kiên cường chăm sóc thương binh trong những căn hầm nhỏ. Ngọn lửa bếp sưởi trong đêm trở thành biểu tượng của tình người, sự hy sinh và niềm tin vào ngày mai hòa bình trong thời kỳ “hoa lửa”.

Lai Châu10/03/2026Nguyễn Hà Trang (Trường Mầm non Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Mai khi ấy mới hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp khóa đào tạo y tá ngắn hạn thì tình nguyện vào phục vụ tại một trạm quân y gần chiến trường.

Trạm quân y của họ chỉ là những căn hầm nhỏ được đào sâu dưới đất và phủ kín bằng lá cây để tránh sự phát hiện từ trên không. Bên trong hầm chật hẹp, ánh sáng chủ yếu từ những chiếc đèn dầu nhỏ.

Công việc của Mai và các đồng đội là chăm sóc thương binh được đưa từ chiến trường về. Có ngày họ phải làm việc liên tục từ sáng đến tận đêm khuya.

Mai vẫn nhớ một đêm mùa đông lạnh buốt. Trời mưa phùn, gió thổi qua rừng làm không khí càng lạnh hơn. Một nhóm thương binh vừa được cáng về trạm trong tình trạng rất mệt.

Trong hầm, Mai và các y tá khác nhanh chóng băng bó vết thương, phát thuốc và nấu nước nóng. Ở góc hầm, một ngọn lửa nhỏ được nhóm lên để sưởi ấm.

Ánh lửa ấy làm căn hầm tối trở nên ấm áp hơn.

Sau khi chăm sóc xong cho các thương binh, Mai ngồi xuống nghỉ một chút. Một người lính trẻ vừa được băng bó xong nhìn ngọn lửa rồi nói khẽ:

“Nhìn ngọn lửa này, tôi nhớ nhà quá.”

Mai mỉm cười và trả lời:
“Rồi sẽ có ngày chúng ta được về nhà thôi.”

Những lời nói giản dị ấy giúp mọi người có thêm niềm tin để vượt qua những ngày tháng khó khăn.

Nhiều năm sau chiến tranh, Nguyễn Thị Mai vẫn nhớ rõ ngọn lửa nhỏ trong căn hầm quân y ấy. Nó không chỉ giúp xua đi cái lạnh của rừng đêm, mà còn sưởi ấm tinh thần của những con người đang sống giữa bom đạn.

Chị thường nói với thế hệ trẻ:
“Trong thời hoa lửa, điều quý giá nhất không phải là sự mạnh mẽ của riêng một người, mà là tình người giúp chúng ta cùng đứng vững.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn