Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng gian khổ trên dãy Trường Sơn, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi ấy tôi mới chỉ là một cậu thanh niên vừa tròn hai mươi tuổi, mang trong mình nhiệt huyết và niềm tin vào ngày độc lập. Chúng tôi hành quân trong đêm để tránh máy bay địch, mỗi bước chân đều phải cẩn trọng. Có những hôm đói lả, cả tiểu đội chỉ chia nhau từng nắm cơm vắt khô. Nhưng điều khiến chúng tôi không bao giờ gục ngã chính là niềm tin vào sự lãnh đạo sáng suốt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Tên của bác được nhắc đến như một ngọn lửa sưởi ấm tinh thần. Mỗi khi mệt mỏi, chúng tôi lại kể cho nhau nghe những chiến thắng vang dội do bác chỉ huy. Tôi nhớ có lần đơn vị nhận tin thắng trận từ xa, tất cả vỡ òa trong nước mắt. Chúng tôi hiểu rằng mình đang góp một phần nhỏ vào lịch sử.
Đêm hôm đó, trời mưa tầm tã, chúng tôi trú dưới tán rừng. Một anh trong đội khẽ nói: “Nếu không có bác Giáp, chắc chúng ta đã không có niềm tin như thế này.” Tôi lặng im nhưng trong lòng dâng lên niềm tự hào. Chiến tranh khốc liệt, nhưng ý chí con người còn mạnh mẽ hơn.
Sau này khi đất nước hòa bình, tôi trở về quê hương, mang theo ký ức về những ngày lửa đạn. Mỗi lần kể lại, tôi luôn nhắc đến bác Võ Nguyên Giáp với sự kính trọng sâu sắc. Bởi chính niềm tin ấy đã giúp chúng tôi đi qua “thời hoa lửa” không bao giờ quên.



