Bài viết

Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn

Câu chuyện về ngọn lửa trong đêm Trường Sơn

Bắc Ninh13/04/2026Khúc Thị Thoa (Trường Tiểu học Vô Tranh 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn

Đêm Trường Sơn năm ấy tối đến mức tưởng như nuốt chửng cả bầu trời. Chỉ có ánh đèn dầu le lói trong căn lán nhỏ và những đốm lửa đỏ rực nơi đầu thuốc lá của các chiến sĩ là còn nhắc rằng sự sống vẫn đang kiên cường bám trụ.

Lan – cô thanh niên xung phong mới tròn đôi mươi – ngồi bên bếp lửa, tay run run viết những dòng thư chưa kịp gửi về quê. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú xé toạc màn đêm, báo hiệu một trận bom nữa sắp trút xuống con đường huyết mạch.

“Lan, chuẩn bị! Có lệnh thông đường ngay trong đêm!” – tiếng anh đội trưởng dõng dạc vang lên.

Cô gấp vội lá thư, nhét vào túi áo. Chưa kịp nghĩ thêm điều gì, Lan đã lao ra ngoài, cùng đồng đội chạy về phía con đường vừa bị bom cày xới. Đất đá ngổn ngang, cây rừng cháy xém, khói vẫn còn bốc lên nghi ngút.

Không ai nói với ai một lời, họ cắm cúi làm việc. Tay cuốc, tay xẻng, từng nhát dồn dập như chạy đua với thời gian. Bởi họ hiểu, mỗi phút chậm trễ là thêm những đoàn xe phía sau bị mắc kẹt, là thêm nguy hiểm cho chiến trường phía trước.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đất đá tung lên mù mịt. Lan ngã xuống, tai ù đi. Khi mở mắt, cô thấy mình nằm sát mép hố bom mới, còn Hòa – người bạn thân nhất – đang cố kéo cô dậy.

“Lan, đứng lên! Mình chưa xong việc đâu!”

Câu nói ấy như một mệnh lệnh. Lan gượng dậy, mặc cho đầu óc quay cuồng. Cô tiếp tục xúc từng xẻng đất, lấp dần hố bom. Máu từ vết thương trên trán chảy xuống, hòa vào bùn đất, nhưng cô không hề hay biết.

Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Từ xa, tiếng xe tải rì rầm tiến lại. Những ánh đèn pha xuyên qua màn sương sớm, như những tia hy vọng rực sáng giữa núi rừng.

Lan ngồi bệt xuống vệ đường, thở dốc. Hòa đưa cho cô bi đông nước, cười nhẹ:
“Thấy không, tụi mình làm được rồi.”

Lan không đáp, chỉ nhìn đoàn xe nối đuôi nhau tiến về phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu: mọi gian khổ, hiểm nguy mà họ đang chịu đựng đều có ý nghĩa – bởi phía cuối con đường kia là hòa bình, là quê hương đang chờ ngày thống nhất.

Đêm Trường Sơn lại khép lại, nhưng ngọn lửa trong lòng những con người trẻ tuổi ấy vẫn cháy mãi – âm ỉ mà bền bỉ, như chính lịch sử của một dân tộc không bao giờ khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn