Ngọn Lửa Trong Hang Đá
Giữa rừng mưa và cơn sốt rét, Việt đã kiên trì dùng hơi ấm cơ thể để "hồi sinh" chiếc bật lửa, nhóm lên ngọn lửa sưởi ấm cho Nam qua cơn nguy kịch. Tình đồng chí ở đây là sự tận tụy và kiên trì, là dùng chút hơi ấm cuối cùng của mình để thắp lên hy vọng sống cho người anh em.
Mùa mưa năm 1970 tại mặt trận Đường 9 - Nam Lào, Nam và Việt bị lạc đơn vị sau một trận càn ác liệt. Họ phải ẩn nấp trong một hang đá nhỏ hẹp, quần áo ướt sũng và cơn sốt rét rừng bắt đầu hành hạ.
Nam bị thương nặng ở bắp chân, vết thương nhiễm trùng khiến anh mê sảng, người run cầm cập vì lạnh. Việt loay hoay gom ít lá khô và củi mục trong hang để nhóm lửa, nhưng rừng mưa ẩm ướt khiến mọi thứ đều khó cháy. Chiếc bật lửa Zippo – kỷ vật duy nhất của Việt – cũng bị ngấm nước, bật mãi chỉ ra tia lửa mà không bắt lửa."Việt... kệ tao... mày tìm đường về đi..." – Nam thào thào trong cơn sốt.Việt không trả lời. Anh tháo tung chiếc bật lửa, dùng vạt áo khô nhất của mình lau chùi từng chi tiết, rồi áp chiếc bật lửa vào lồng ngực mình. Anh dùng hơi ấm cơ thể để làm khô đá lửa và bấc suốt gần hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, sau hàng chục lần bật, một ngọn lửa nhỏ nhoi cũng lóe lên.Việt dùng ngọn lửa ấy nhóm lên một đống lửa nhỏ, rồi ngồi sát bên Nam, dùng tấm lưng của mình làm lá chắn gió để ngọn lửa không bị tắt. Suốt đêm đó, Việt vừa tiếp củi vừa thì thầm kể chuyện về quê hương để Nam không lịm đi. Khi quân y tìm thấy họ vào sáng hôm sau, đống lửa đã tàn nhưng Nam đã qua cơn nguy kịch nhờ được sưởi ấm kịp thời.Hòa bình lập lại, ông Việt đã trao lại chiếc Zippo ấy cho ông Nam làm kỷ niệm. Mỗi khi nhìn ngọn lửa xanh bùng lên, ông Nam lại nhớ về đêm đông giá rét ấy và đôi bàn tay ấm áp của người đồng đội.



