Ngọn Lửa Trong Hang Tối Và Lá Cờ Đỏ Sao Vàng
Những ngày tháng 5 năm 1945, không khí tại chiến khu Việt Bắc sục sôi như một dòng thác ngầm chờ ngày bùng nổ. Tôi lúc đó là liên lạc viên cho các lớp huấn luyện quân sự tại Tân Trào. Trong ký ức của tôi, hình ảnh thiêng liêng nhất là những cuộc họp bí mật trong hang núi, nơi Ngọn lửa giữa hang soi sáng những gương mặt kiên trung đang bàn kế hoạch cho vận mệnh dân tộc.
Đêm đó, chúng tôi được giao một nhiệm vụ đặc biệt: May 100 lá cờ đỏ sao vàng để chuẩn bị cho ngày khởi nghĩa. Giữa lòng hang đá ẩm thấp, dưới ánh đuốc bập bùng, các chị em phụ nữ và cả những người lính trẻ chúng tôi miệt mài với từng đường kim mũi chỉ. Vải đỏ rất hiếm, chúng tôi phải nhuộm từ những tấm vải trắng cũ bằng vỏ cây rừng. Những ngôi sao vàng năm cánh được cắt tỉ mỉ từ những tấm giấy thủ công màu vàng còn sót lại từ các lớp học chữ.
Tôi nhớ có một đồng chí cán bộ già, đôi tay run run vì sốt rét rừng, vẫn cố gắng đính ngôi sao lên lá cờ. Anh nói: "Cờ này là máu của bao anh em đã ngã xuống, là niềm hy vọng của triệu dân mình. May cho kỹ, mai này cờ sẽ bay trên cả nước". Câu nói ấy khiến lòng chúng tôi dâng trào một cảm xúc khó tả. Mỗi lá cờ hoàn thành là một lời thề quyết tâm: Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ.
Khi lá cờ đỏ sao vàng lần đầu tiên được treo lên cây đa Tân Trào, dưới sự chứng kiến của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, chúng tôi đã khóc vì tự hào. Đó không chỉ là một mảnh vải, mà là linh hồn của dân tộc đã được hun đúc qua nghìn năm, là kết tinh của sự chuẩn bị thầm lặng, bền bỉ suốt 15 năm kể từ ngày Đảng ra đời. Câu chuyện về những lá cờ trong hang tối là minh chứng cho sức mạnh của niềm tin, rằng một khi nhân dân đã có mục tiêu và sự chuẩn bị kỹ lưỡng, không xiềng xích nào có thể ngăn cản bước đường đi tới độc lập.



