Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGỌN LỬA TRONG HỘP SẮT VÀ LỜI HỨA CỦA THẾ HỆ HÔM NAY

Quảng Ngãi21/08/2026Trần Võ Thu Thảo (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

        Mỗi lần về quê ghé thăm ông, tôi lại thích ngồi bên hiên nhà gỗ ngửi mùi mồ hôi thoang thoảng lẫn trong mùi trà xanh quen thuộc. Ở góc nhà ông, có một chiếc tủ gỗ đã ngả màu thời gian. Bên trong tủ không chứa vàng bạc hay vật phẩm đắt giá, mà chỉ vỏn vẹn một chiếc hộp sắt hoen gỉ. Đối với ông – một cựu chiến binh từng kinh qua chiến trường Quảng Ngãi khốc liệt – chiếc hộp sắt ấy là tài sản quý giá nhất, vì nó cất giữ "thời hoa lửa" và ký ức về những người đồng đội đã ngã xuống. 

        Một chiều thu nhè nhẹ, ông nhẹ nhàng mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc ba lô sờn vai, một chiếc bình tông nhôm móp méo chằng chịt vết xước, và một bức thư ngả vàng nét mực đã nhòe đi vì sương gió. Ông chậm rãi kể cho tôi nghe về người đồng đội thân nhất của mình tên Nam. Năm 1972, tại một trọng điểm giao liên gian khổ dọc dải đất miền Trung, tiểu đội của ông nhận nhiệm vụ giữ vững tuyến đường cho xe tải chở khí tài vào chiến trường. Đêm ấy, mưa rừng trút xuống xối xả, tiếng pháo dội rung chuyển cả vách đá. Trong đợt pháo kích dữ dội, anh Nam bị thương nặng khi cố đẩy hòm đạn ra khỏi vùng nguy hiểm. Giữa ranh giới mong mong của sự sống và cái chết, anh Nam run run trao lại chiếc bình tông cho ông và thì thào vài lời ngắn ngủi: "Tớ không về kịp ngày hòa bình nữa rồi. Cậu giữ lấy nó, sau này nếu đất nước thống nhất, hãy sống thay cả phần của tớ, hãy chăm sóc quê hương mình nhé..."

        Lời nhắn gửi vội vã trước lúc trút hơi thở cuối cùng của người lính tuổi mười chín, đôi mươi ấy đã chạm vào lớp sâu thẳm nhất trong trái tim tôi. Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi mới thấm thía rằng lịch sử không phải là những con số sự kiện khô khan trong sách giáo khoa. Lịch sử được viết nên bằng máu, bằng thanh xuân và bằng cả những ước mơ dang dở của biết bao con người bình dị. Rời ghế nhà trường khi mái tóc còn xanh, gạt lại sau lưng tình yêu lứa đôi và gia đình, họ bước vào chiến trường với một lý tưởng đơn sơ nhưng vô cùng thiêng liêng: "Đất nước độc lập, gia đình bình yên". Sự hy sinh của thế hệ đi trước không mang sắc màu bi lụy, mà đong đầy niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tươi sáng của dân tộc. 

        Lớn lên dưới bầu trời hòa bình ngập tràn ánh nắng, chưa từng phải nghe tiếng còi báo động hay vị đắng của khói bom, chúng tôi đôi khi vô tình xem sự bình yên này là điều hiển nhiên. Nhưng khi đứng trước những kỷ vật nhuốm màu thời gian, nghe những lời kể nghẹn ngào từ nhân chứng lịch sử, tôi mới giật mình hiểu ra rằng: mỗi nhành cây, ngọn cỏ, mỗi khoảnh khắc thanh bình mà chúng tôi đang tận hưởng hôm nay đều được đổi bằng xương máu và tuổi trẻ của cả một thế hệ. 

        Sự biết ơn ấy không thể chỉ dừng lại ở những lời nói suông hay các khẩu hiệu sáo rỗng. Trách nhiệm của tuổi trẻ, của sinh viên thế hệ thời bình phải được thể hiện bằng hành động cụ thể mỗi ngày: 

         Sống có trách nhiệm với quá khứ: Không quên đi lịch sử, chủ động tìm hiểu, ghi nhớ và truyền tải những câu chuyện chân thực của thế hệ cha anh đến với bạn bè, để lịch sử không chỉ nằm lại trên trang sách mà trở thành dòng chảy ký ức sống động. 

         Tu dưỡng trí tuệ và đạo đức: Biến lòng biết ơn thành động lực vươn lên trong học tập và rèn luyện. Mỗi tri thức, kỹ năng mà chúng tôi tích lũy hôm nay chính là những gạch đá vững chắc để xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. 

         Dấn thân và cống hiến: Sống có lý tưởng, sẵn sàng cống hiến sức trẻ cho cộng đồng, dấn thân vào những việc khó, việc mới – đúng với tinh thần "Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên".

        Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ngọn lửa từ "thời hoa lửa" sẽ không bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy vẫn đang rực cháy trong tim thế hệ trẻ hôm nay dưới hình thức của niềm tự hào dân tộc, lòng tử tế và khát vọng vươn lên. Kể lại câu chuyện của ông không chỉ là cách tôi tri ân quá khứ, mà còn là lời hứa tự tâm của một người trẻ: Gìn giữ ký ức, trân trọng hòa bình và tiếp nối hành trình xây dựng tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn