NGỌN LỬA TRONG LÒ RÈN CŨ
Ông Bảy là thợ rèn cuối cùng của làng. Tuổi cao, lưng còng, đôi tay run rẩy, ông vẫn ngày ngày nhóm lò. Lửa không còn cháy mạnh như xưa, nhiều khi vừa nhóm đã tắt.
Con cháu khuyên ông nghỉ ngơi, nhưng ông lắc đầu: “Chừng nào còn thổi được lửa, ông còn rèn.” Mỗi nhát búa nặng nề như đánh vào chính tuổi già của mình.
Một hôm, cậu bé hàng xóm hỏi ông: “Sao ông không bỏ đi, lò rèn cũ kỹ vậy rồi?”
Ông cười hiền: “Lửa này không chỉ để rèn sắt, mà để rèn người.”
Khi ông mất, lò rèn tắt hẳn. Nhưng những người từng được ông dạy nghề, dạy cách sống, vẫn giữ ngọn lửa ấy trong tim mình, để nó nở thành những bông hoa của lòng tử tế.



