Cựu chiến binh

Ngọn lửa trong lời kể của bố

Câu chuyện kể về người bố chồng từng tham gia chiến tranh khi còn rất trẻ, mang trong mình tinh thần dũng cảm và trách nhiệm với Tổ quốc. Ông nhớ lại những ngày hành quân gian khổ, thiếu thốn nhưng luôn đùm bọc, chia sẻ với đồng đội. Nỗi đau lớn nhất là mất đi người bạn thân trong một trận chiến, khiến ông phải sống tiếp thay cả phần của bạn. Sau hòa bình, ông trở về quê hương, sống giản dị và trân trọng cuộc sống bình yên. Câu chuyện giúp người nghe hiểu rằng thế hệ hôm nay cần sống tốt để xứng

Ninh Bình25/04/2026Đoàn Thị Hoa (Trường Tiểu học Trần quang Khải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA TRONG LỜI KỂ CỦA BỐ

Tôi đã đi làm và lập gia đình được vài năm. Cuộc sống bận rộn với công việc, con cái khiến nhiều khi tôi chỉ mong hết ngày để được nghỉ ngơi. Nhưng có một buổi tối, câu chuyện của bố chồng đã khiến tôi lặng đi và suy nghĩ rất nhiều.

Hôm ấy, cả nhà quây quần sau bữa cơm. Con trai tôi hỏi ông: “Ngày xưa ông có đi đánh giặc không ạ?”. Bố chồng tôi mỉm cười, ánh mắt xa xăm như đang trở về một thời rất xa. Ông bắt đầu kể, giọng chậm rãi: “Ngày đó, ông mới mười chín tuổi. Cũng như bao thanh niên ở quê mình, nghe tiếng gọi của Tổ quốc là lên đường thôi. Lúc đi, vừa háo hức, vừa lo… nhưng nghĩ đơn giản lắm, đất nước cần thì mình đi.”

Ông không kể những điều lớn lao, mà chỉ nhắc đến những kỷ niệm rất đỗi bình dị. Đó là những đêm hành quân dài trong mưa. Con đường đất trơn trượt, áo quần ướt sũng, ba lô nặng trĩu trên vai, nhưng không ai dừng lại. Có khi đi suốt từ đêm đến sáng, chân phồng rộp, nhưng vẫn cắn răng bước tiếp. Đó là những bữa cơm vội vàng giữa rừng. Chỉ vài nắm cơm, chút muối vừng, có khi chưa kịp ăn xong đã có lệnh di chuyển. Vậy mà ai cũng nhường nhau từng miếng, sợ đồng đội đói hơn mình.

Giọng ông chậm lại khi nhắc đến một người bạn. “Ông có một thằng bạn thân… hai đứa cùng nhập ngũ. Trước khi đi còn hẹn nhau, sau này hòa bình thì về quê, lại ra đồng cấy lúa như trước.”

Ông dừng lại một chút, rồi nói khẽ: “Nhưng trong một trận đánh… nó không về nữa.”

Cả căn phòng im lặng. Tôi nhìn thấy đôi tay bố đặt trên bàn – đôi tay chai sần của một người nông dân, nhưng cũng là đôi tay đã từng đi qua chiến tranh. Ông nói tiếp, giọng trầm hơn: “Lúc đó, ông chỉ nghĩ… mình phải sống tiếp. Sống thay cả phần của bạn.”

Không ai nói gì. Chỉ có tiếng quạt quay đều và tiếng con trai tôi thở nhẹ bên cạnh ông. Một lúc sau, ông kể về ngày hòa bình. Ông trở về quê, lại cày ruộng, trồng lúa, lập gia đình, nuôi con. Cuộc sống không giàu sang, vẫn vất vả, nhưng là những ngày tháng bình yên mà ông luôn trân trọng.

Trước khi đứng dậy đi ngủ, ông quay sang tôi, nói một câu rất nhẹ: “Các con bây giờ không phải ra chiến trường như bố ngày xưa. Chỉ cần sống cho tốt, làm việc tử tế, nuôi dạy con cái nên người… thế là đã giữ được cái mà thế hệ bố đã đánh đổi rồi.”

Đêm hôm đó, tôi nằm nghĩ rất lâu. Những áp lực công việc, những mệt mỏi thường ngày bỗng trở nên nhỏ bé. Tôi nhận ra, mình đang sống trong một cuộc đời bình yên – điều mà thế hệ của bố đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt.

Từ câu chuyện của bố, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh, mà còn là biểu tượng của ý chí, của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Và hôm nay, khi chúng tôi được sống trong hòa bình, trách nhiệm của mỗi người không phải là điều gì quá lớn lao – mà là sống tốt hơn mỗi ngày.

Câu chuyện của bố không dài, cũng không có những lời hoa mỹ. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến nó trở nên sâu sắc và đáng nhớ. Và có lẽ, ngọn lửa của một thời đã qua vẫn đang âm thầm được truyền lại – qua những câu chuyện như thế, qua từng thế hệ, để không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn