NGỌN LỬA TRONG NHẬT KÍ (6)
Mùa mưa năm ấy, giữa núi rừng Quảng Ngãi đầy bom đạn, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn ngồi bên bàn gỗ nhỏ, ghi lại những dòng nhật kí trong ánh đèn dầu chập chờn. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, đất rừng rung chuyển, nhưng trong căn hầm tối, một ngọn lửa bền bỉ vẫn cháy – ngọn lửa của niềm tin, trách nhiệm và tình yêu thương con người.
Mùa mưa năm ấy, giữa núi rừng Quảng Ngãi đầy bom đạn, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn ngồi bên bàn gỗ nhỏ, ghi lại những dòng nhật kí trong ánh đèn dầu chập chờn. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, đất rừng rung chuyển, nhưng trong căn hầm tối, một ngọn lửa bền bỉ vẫn cháy – ngọn lửa của niềm tin, trách nhiệm và tình yêu thương con người.
Chị viết về những thương binh được đưa vào trạm xá trong tình trạng kiệt quệ, về những ca phẫu thuật vội vàng khi thuốc men thiếu thốn. Có người chiến sĩ trẻ, dù đau đớn đến lả đi, vẫn mỉm cười động viên chị. Chính những con người ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chị đứng vững giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Có những ngày, trạm xá bị địch càn quét dữ dội. Đồng đội lần lượt hi sinh, hoàn cảnh ngày một khốc liệt, nhưng chị không rời đi. Với chị, ở lại không phải là lựa chọn, mà là mệnh lệnh của trái tim người thầy thuốc. Ngọn lửa trong chị không cho phép sự chùn bước.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng ngọn lửa mà chị thắp lên chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong từng trang nhật kí, trong lòng người đọc hôm nay, nhắc nhở chúng ta về một thế hệ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho con người và cho lý tưởng cao đẹp.



