“Ngọn lửa trong tim mẹ”
“Ngọn lửa trong tim mẹ”
Mẹ Lựu năm nay đã gần chạm ngưỡng 90, mái tóc bạc trắng như mây phủ đỉnh đồi.
Mọi người trong làng đều kính trọng gọi mẹ là Mẹ Việt Nam Anh hùng, bởi mẹ đã tiễn chồng và hai người con trai lên đường ra trận, mà chỉ có hòa bình trở về với mẹ.
Ngôi nhà nhỏ của mẹ nằm bên bãi bồi sông Luộc, nơi những buổi chiều gió thổi mang theo mùi lúa chín vàng óng.
Ngày nào cũng vậy, mẹ thường ngồi bên hiên, đôi bàn tay run run lần giở cuốn sổ tay ghi những lá thư cũ của các con gửi về năm xưa.
Một buổi chiều đầu thu, ông Tráng – cựu chiến binh trong làng – ghé qua thăm mẹ.
Ông từng là đồng đội của con trai cả của mẹ trong chiến dịch mùa khô ác liệt năm 1972.
“Con trai mẹ dũng cảm lắm… nó đã che lưng cho tôi khi trận địa trúng pháo,” ông Tráng nói, giọng chùng xuống.
Mẹ lặng yên nghe, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiêu hãnh.
Mẹ bảo: “Các con ngã xuống để Xứ sở này xanh tươi. Mẹ tự hào, không buồn đâu con.”
Ông Tráng nhìn lên bàn thờ gia tiên, nơi di ảnh hai người con trai mẹ sáng lên trong ánh chiều tà.
Ông đặt nén nhang rồi đứng lặng thật lâu.
“Mẹ ơi, chúng cháu còn sống được như hôm nay là nhờ máu xương của anh em mình,” ông nói.
Mẹ nắm nhẹ bàn tay đầy sẹo của ông, truyền một hơi ấm lạ kỳ.
“Các con còn sống là các con phải sống sao cho xứng đáng,” mẹ khẽ bảo.
Tiếng gió xào xạc như hòa cùng lời mẹ, nghe vừa thiêng liêng vừa trìu mến.
Khi ông Tráng ra về, mẹ lại ngồi nhìn ra cánh đồng bát ngát.
Mặt trời đỏ rực lặn dần như một nén hương khổng lồ gửi lên trời xanh.
Mẹ mỉm cười, đôi mắt hằn sâu nếp nhăn nhưng sáng lên như ngọn lửa không bao giờ tắt.
Bởi trong tim mẹ, tình yêu Tổ quốc và niềm tự hào về các con luôn rực sáng – sáng như chính cuộc đời âm thầm mà vĩ đại của Mẹ Việt Nam Anh hùng.



