Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn lửa trong trái tim người lính già

Những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn, mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, đôi chân phồng rộp vì sốt rét rừng.

31/03/2026Đào Thuỳ Chi (Ngôn ngữ Anh 7 - K48 - Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác vào một buổi chiều tháng ba, khi nắng đã dịu và gió đầu xuân còn vương chút lạnh. Bác là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – một trong những người đã đi qua những năm tháng mà thế hệ chúng tôi chỉ biết qua trang sách.

Nhìn bác hôm nay – mái tóc bạc trắng, giọng nói chậm rãi – thật khó để hình dung rằng hơn 50 năm trước, bác từng là một chàng trai mười tám tuổi, rời quê hương với lời hứa “đi rồi sẽ về”.

Bác kể, ngày ấy đất nước còn chìm trong khói lửa. Những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn, mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, đôi chân phồng rộp vì sốt rét rừng. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội.

“Có những lúc tưởng không thể vượt qua, nhưng nhìn sang bên cạnh thấy đồng đội vẫn bước, mình cũng không cho phép mình dừng lại,” bác nói.

Tôi lặng người.

Ở tuổi mười tám của chúng tôi hôm nay là những ước mơ đại học, những buổi cà phê bạn bè, những dự định tương lai. Còn ở tuổi mười tám của bác là bom đạn, là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Bác kể về một người bạn thân đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Khi nhắc đến, giọng bác chùng xuống. “Chúng tôi đã hẹn sau chiến tranh sẽ cùng về quê mở một tiệm sửa xe nhỏ. Nhưng chiến tranh không cho ai cơ hội hẹn lại.”

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng độc lập – thứ chúng tôi đang thụ hưởng mỗi ngày – không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng ước mơ còn dang dở của biết bao người.

Khi tôi hỏi bác: “Nếu được chọn lại, bác có vẫn ra đi không?”, bác không do dự:

“Có chứ. Vì khi Tổ quốc cần, thanh niên phải đứng lên.”

Câu trả lời giản dị nhưng đầy khí phách.

Rời nhà bác, tôi mang theo trong lòng một cảm xúc khó gọi thành tên. Có lẽ đó là sự biết ơn. Có lẽ là niềm tự hào. Và cũng là lời nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng hơn – học tập tốt hơn, rèn luyện nhiều hơn, không lãng phí tuổi trẻ trong vô nghĩa.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước thì chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy âm ỉ trong trái tim những người lính già – và đang được truyền lại cho thế hệ chúng tôi hôm nay.

Và tôi tin, chỉ cần chúng tôi còn nhớ, còn trân trọng, còn cố gắng, thì những năm tháng ấy sẽ không bao giờ chỉ là quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn