Cựu chiến binh

NGỌN LỬA TRUYỀN LẠI CHO MAI SAU (2)

Không chỉ là ký ức, đó là trách nhiệm. Không chỉ là chuyện cũ, mà là ngọn lửa phải được giữ và truyền đi.

Hưng Yên09/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng câu hỏi luôn được đặt ra: điều gì sẽ còn lại khi những người từng đi qua chiến tranh không còn nữa? Khi những mái đầu bạc dần khuất bóng, liệu ký ức có phai? Liệu những giá trị từng làm nên sức mạnh dân tộc có bị thời gian cuốn đi?

Câu trả lời nằm ở hai chữ: truyền lại.

Ngọn lửa của một thời máu lửa không chỉ cháy trên chiến trường, mà đang âm ỉ trong lòng những con người đã sống, đã chiến đấu, đã chứng kiến và đã hiểu. Họ mang trong mình trách nhiệm không chỉ nhớ, mà còn kể lại, gieo lại niềm tự hào, khơi lại tinh thần dân tộc trong thế hệ trẻ hôm nay.

Người cựu chiến binh hôm nay không còn cầm súng, nhưng họ cầm sách, cầm micro trong những buổi nói chuyện truyền thống, cầm tay những học sinh nhỏ, kể cho chúng nghe những câu chuyện tưởng chừng xa xưa mà lại rất gần. Ngọn lửa ấy truyền sang ánh mắt trẻ thơ khi chúng bắt đầu hiểu rằng đất nước không chỉ là tấm bản đồ treo trên tường, mà là máu thịt, là hy sinh, là trách nhiệm.

Ngọn lửa ấy truyền sang những sinh viên khi họ biết rằng Tổ quốc không phải khái niệm trừu tượng, mà là thứ từng được bảo vệ bằng giá của tính mạng. Nó truyền sang những người trẻ đang sống giữa đời thường, khiến họ thấy xấu hổ nếu sống vô trách nhiệm, thờ ơ với cộng đồng, ích kỷ với bản thân.

Ngọn lửa truyền lại không phải để khơi gợi hận thù. Người lính già nói rất rõ: “Chúng tôi kể để các cháu biết yêu hòa bình hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, biết đứng thẳng làm người Việt Nam hơn.” Chiến tranh đã kết thúc, nhưng bài học về lòng dũng cảm, tình đồng đội, tinh thần đoàn kết thì không bao giờ cũ.

Truyền lại ký ức cũng là truyền lại lòng biết ơn. Mỗi khi một tên liệt sĩ được nhắc lại, mỗi khi một câu chuyện hy sinh được kể, là thêm một lần những người đã nằm xuống được sống lại trong ký ức cộng đồng. Họ không vô danh. Họ không biến mất. Họ đang được “sống tiếp” trong lòng những thế hệ đi sau, như những vì sao không tắt trên bầu trời lịch sử.

Và quan trọng hơn, ngọn lửa truyền lại còn là lời nhắc trách nhiệm. Nếu thế hệ đi trước đã chiến đấu để giành lại hòa bình, thì thế hệ hôm nay phải sống xứng đáng để giữ lấy hòa bình ấy. Không thờ ơ với đất nước. Không quay lưng trước những vấn đề chung. Không để lý tưởng phai mờ chỉ vì những lợi ích nhỏ nhoi.

Ngọn lửa truyền lại cho mai sau không ồn ào, không rực cháy như đạn bom năm xưa, nhưng âm ỉ, bền bỉ, cháy trong trái tim những ai biết tri ân quá khứ và hướng về tương lai. Đó chính là cách lịch sử tiếp tục sống, tiếp tục soi đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn