Bài viết

NGỌN LỬA TỪ BỜ BIỂN DIÊM ĐIỀN (THÁI BÌNH)

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, ở thị trấn Diêm Điền gió cát lồng lộng, có một chàng trai tên Phùng Văn Hội, nổi tiếng gan lì và nhanh nhẹn. Hội làm nghề chài lưới từ bé nên quen gió biển và sóng dữ. Khi Mỹ đánh phá miền Bắc, vùng biển Thái Bình trở thành trọng điểm bắn phá vì gần các bến thuyền vận tải chi viện. Ngay từ đầu, Hội đã xin gia nhập đội dân quân biển.
Hằng ngày anh cùng đồng đội vừa đánh cá, vừa làm nhiệm vụ quan sát máy bay địch. Có buổi sáng biển đẹp như tranh, đang dự định kéo mẻ cá lớn, thì bỗng nghe tiếng rít của tên lửa từ tàu khu trục Mỹ ngoài khơi. Hội hô to “Nằm xuống!” rồi lấy thân mình che cho một em dân quân mới 17 tuổi. Mảnh bom cắt một đường dài trên vai nhưng anh vẫn đứng dậy kéo người em xuống hầm.

Những đêm tối trời, Hội cùng đội vận tải bí mật đưa gạo và đạn lên những thuyền nan vượt sóng ra vùng hẹn gặp ngoài khơi. Sóng biển cao như bức tường, thuyền chòng chành nguy hiểm, nhưng Hội điều khiển bánh lái thuần thục, mắt không rời ngọn đèn vách biển. Có chuyến bị tàu địch rọi đèn pha, Hội nhanh trí cho thuyền áp sát vào vùng bóng tối của mạn tàu lớn, lợi dụng tầm che để lách sang bên kia biển. Đơn vị sau đó gọi anh là “con mắt của đêm biển”.

Một lần khác, khi tàu địch áp sát bờ, bắn phá liên tục, Hội không bỏ chạy mà dàn thuyền thành hàng ngang để che giấu hướng vận chuyển cho bộ đội phía trong. Đến khi bom dội xuống sát đê Tân Sơn, Hội lao vào kéo một cụ già khỏi đống đổ nát. Hai chân anh bị đè bởi cột gỗ nhưng vẫn cố ôm cụ, hô lớn: “Cứu dân trước đã!”. Sau trận đó Hội mất một chân. Ai cũng nghĩ anh sẽ nghỉ, vậy mà anh vẫn xin làm nhiệm vụ quan sát và đưa thư.

Ngày giải phóng, anh chống nạng đứng trên đê, mắt dõi ra biển như dõi theo cả tuổi trẻ của mình. Người dân Diêm Điền kể rằng: nếu không có Hội và đội dân quân biển, nhiều chuyến hàng sẽ không thể vượt được phong tỏa. Họ gọi anh là “ngọn lửa biển” – người đã thắp sáng ý chí của dân vùng cửa sông Trà Lý suốt những năm bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn