Ngọn lửa từ cuốn Nhật ký bên dòng sông Vệ
"Trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người con gái Hà Nội mảnh mai đã tình nguyện rời xa gia đình, rời xa thủ đô hoa lệ để vào tuyến lửa Quảng Ngãi. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Giữa rừng sâu nước độc, trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và sự vây quét gắt gao của kẻ thù, chị đã sống và làm việc với một tinh thần thép nhưng tâm hồn lại đầy ắp sự lãng mạn của tuổi trẻ. Câu chuyện về chị không chỉ là những ca phẫu thuật dưới ánh đèn dầu hay những lần băng mình
Bối cảnh
Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là giai đoạn vô cùng khốc liệt. Ở chiến trường Khu V, đặc biệt tại Quảng Ngãi, bom đạn ngày đêm cày xới núi rừng, bệnh viện dã chiến luôn trong tình trạng thiếu thốn thuốc men, lương thực và phải liên tục di chuyển để tránh sự truy quét của quân địch.
Trong hoàn cảnh ấy, có một nữ bác sĩ trẻ của Hà Nội đã tình nguyện rời xa gia đình, từ biệt giảng đường và cuộc sống bình yên để đến với chiến trường. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người đã sống trọn tuổi thanh xuân vì Tổ quốc và để lại cho hậu thế một cuốn nhật ký lay động hàng triệu trái tim.
Nội dung câu chuyện
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức ở Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, chị hoàn toàn có thể ở lại thành phố để công tác trong điều kiện thuận lợi hơn. Thế nhưng, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chị đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Năm 1966, chị có mặt tại chiến trường Quảng Ngãi, đảm nhận công việc của một bác sĩ tại bệnh xá dã chiến. Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ. Những căn lán dựng tạm giữa rừng sâu vừa là nơi khám chữa bệnh, vừa là nơi trú ẩn mỗi khi bom đạn trút xuống. Thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế đơn sơ, nhiều ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu hoặc ánh đuốc. Có những lúc không đủ thuốc gây mê, chị và đồng đội chỉ biết động viên bệnh nhân cố gắng chịu đựng để giành lấy sự sống.
Đối với Đặng Thùy Trâm, mỗi người thương binh không chỉ là một bệnh nhân mà còn là một người đồng đội, một người em, người anh của mình. Chị luôn tận tình chăm sóc từng người, thức trắng nhiều đêm bên giường bệnh, bất chấp bom đạn và hiểm nguy. Có khi vừa băng bó xong cho thương binh, chị lại khoác ba lô băng rừng tìm thuốc, tìm lương thực hoặc chuyển bệnh nhân đến nơi an toàn.
Không chỉ là một bác sĩ, chị còn là một người có tâm hồn giàu tình cảm. Trong những khoảng lặng hiếm hoi giữa chiến tranh, chị ghi lại cảm xúc của mình trong cuốn nhật ký nhỏ. Những trang viết ấy không chỉ nói về gian khổ, mất mát mà còn chan chứa tình yêu thương con người, niềm tin vào lý tưởng cách mạng và khát vọng hòa bình.
Có lần, chị viết:
"Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố."
Câu nói ấy không chỉ là lời tự nhủ dành cho bản thân mà còn thể hiện bản lĩnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam – những người sẵn sàng hy sinh tuổi xuân vì độc lập của dân tộc.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn của quân đội Mỹ tại huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội tìm cách bảo vệ bệnh xá và đưa thương binh rút lui. Trên đường làm nhiệm vụ, chị đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Sau trận càn, một người lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst đã thu được cuốn nhật ký của chị. Theo quy định, mọi tài liệu của phía đối phương đều phải tiêu hủy. Tuy nhiên, một phiên dịch người Việt làm việc cho quân đội Mỹ đã ngăn lại và nói với Whitehurst một câu nổi tiếng:
"Đừng đốt cuốn sổ này. Bản thân nó đã có lửa rồi."
Chính câu nói ấy đã khiến cuốn nhật ký được giữ lại thay vì bị thiêu hủy.
Trong suốt 35 năm, Whitehurst cất giữ cuốn nhật ký như một kỷ vật đặc biệt. Ông luôn mong tìm được gia đình của nữ bác sĩ để trao trả. Đến năm 2005, cuốn nhật ký cuối cùng đã trở về với gia đình Đặng Thùy Trâm tại Hà Nội.
Sau khi được xuất bản với tên Nhật ký Đặng Thùy Trâm, những trang viết chân thực và xúc động ấy đã lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Qua từng dòng chữ, người đọc cảm nhận được hình ảnh một nữ bác sĩ vừa mạnh mẽ, kiên cường, vừa giàu lòng nhân ái và luôn tin tưởng vào tương lai của đất nước.
Ý nghĩa
Cuộc đời của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là biểu tượng đẹp về lý tưởng sống, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh. Chị không chỉ chữa lành những vết thương trên cơ thể người lính mà còn để lại cho các thế hệ sau một di sản tinh thần vô giá – niềm tin, lòng yêu nước và khát vọng sống đẹp.
Ngày nay, mỗi khi đọc những dòng nhật ký của chị, chúng ta càng thấm thía giá trị của hòa bình và sự hy sinh của thế hệ cha anh. Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm nhắc nhở thế hệ trẻ hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng, không ngừng học tập, cống hiến và giữ gìn những thành quả mà bao người đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân để giành lấy.



