Bài viết

Ngọn Lửa từ Đông KHê

An Giang24/06/2026Đoàn phường Rạch Giá (Đoàn phường Rạch Giá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn Lửa từ Đông KHê

La Văn Cầu là một trong những anh hùng tiêu biểu của quân đội Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông sinh ra trong một gia đình dân tộc Tày tại Cao Bằng. Từ khi còn rất trẻ, ông đã tham gia cách mạng và trở thành chiến sĩ của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Tên tuổi của La Văn Cầu gắn liền với chiến công đặc biệt trong Chiến dịch Đông Khê. Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng ở cánh tay nhưng vẫn quyết tâm tiếp tục chiến đấu. Với ý chí kiên cường và tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, ông đã hoàn thành nhiệm vụ, góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh. Hình ảnh người chiến sĩ không khuất phục trước đau thương đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Với những cống hiến to lớn, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi. Cuộc đời và sự nghiệp của ông là tấm gương sáng về lòng dũng cảm, ý chí vượt khó và tinh thần cống hiến hết mình cho đất nước.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, La Văn Cầu không chỉ là một nhân vật lịch sử mà còn là biểu tượng của nghị lực, trách nhiệm và khát vọng cống hiến. Tấm gương của ông nhắc nhở mỗi người trẻ cần sống có lý tưởng, biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

NGỌN LỬA TỪ ĐÔNG KHÊ

----------*****----------

Có những con người, dù thời gian đã phủ lên mái tóc màu bạc trắng, dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi lần nhắc đến tên họ, lòng người vẫn không khỏi xúc động. Họ không chỉ là những nhân chứng của lịch sử mà còn là những tượng đài sống động của lòng yêu nước, của ý chí và niềm tin bất diệt.

Một ngày nọ, khi tìm hiểu về những anh hùng trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, tôi dừng lại rất lâu trước bức chân dung của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Trong bức ảnh đen trắng cũ kỹ, ánh mắt ông hiện lên bình dị mà kiên nghị. Đó không phải ánh mắt của một người nổi tiếng hay một vị tướng lừng danh, mà là ánh mắt của một người lính đã đi qua chiến tranh, mang theo trên cơ thể những dấu tích không thể nào phai mờ của một thời hoa lửa.

Tôi tự hỏi: Điều gì đã khiến một chàng trai mới mười tám tuổi có thể vượt lên nỗi đau thể xác khủng khiếp để hoàn thành nhiệm vụ? Điều gì đã tạo nên sức mạnh tinh thần phi thường ấy?

Câu hỏi ấy như cánh cửa đưa tôi ngược dòng thời gian, trở về mùa thu năm 1950, trên chiến trường Đông Khê rực lửa.

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp là những năm tháng vô cùng gian khổ. Đất nước vừa giành được độc lập chưa lâu đã phải tiếp tục cầm súng bảo vệ thành quả cách mạng. Khắp các vùng quê, tiếng súng chiến tranh vẫn vang lên từng ngày. Trong hoàn cảnh ấy, biết bao thanh niên đã gác lại tuổi trẻ, rời mái nhà thân yêu để lên đường chiến đấu.

La Văn Cầu là một trong số những người thanh niên ấy.

Ông sinh năm 1932 trong một gia đình dân tộc Tày ở Cao Bằng. Tuổi thơ của ông gắn liền với núi rừng biên cương, với những bản làng nghèo khó nhưng giàu truyền thống yêu nước. Chứng kiến cảnh quê hương bị giặc chiếm đóng, đồng bào chịu nhiều áp bức, người thanh niên ấy sớm nuôi trong lòng khát vọng được góp sức giải phóng đất nước.

Khi cuộc kháng chiến bùng nổ, La Văn Cầu tham gia quân đội. Dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng ông luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Đồng đội nhớ về ông như một người lính ít nói, chân thành nhưng vô cùng gan dạ.

Năm 1950, Bộ Tổng Tư lệnh quyết định mở Chiến dịch Biên giới nhằm tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực địch, khai thông biên giới Việt - Trung và mở rộng căn cứ địa cách mạng. Trong chiến dịch ấy, cứ điểm Đông Khê là mục tiêu đặc biệt quan trọng.

Đông Khê lúc đó được ví như một "cánh cửa thép". Thực dân Pháp xây dựng nơi đây thành hệ thống phòng thủ kiên cố với nhiều lớp công sự, lô cốt, hầm ngầm và hàng rào dây thép gai. Muốn giành thắng lợi, quân ta buộc phải phá được những lô cốt đầu não của địch.

Nhiệm vụ ấy được giao cho những chiến sĩ cảm tử.

Trong số đó có La Văn Cầu.

Rạng sáng ngày tấn công, núi rừng Đông Khê chìm trong tiếng pháo dội vang. Đạn pháo xé toạc màn đêm, đất đá tung lên mù mịt. Cả chiến trường rung chuyển bởi những tiếng nổ liên hồi.

La Văn Cầu nhận nhiệm vụ mang bộc phá đánh lô cốt địch.

Ông hiểu rõ mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này. Người mang bộc phá phải tiến thẳng vào nơi hỏa lực địch mạnh nhất. Chỉ cần chậm một nhịp hoặc sơ suất một khoảnh khắc, cái giá phải trả có thể là mạng sống.

Nhưng ông không hề do dự.

Trong tiếng hô xung phong vang dội, người chiến sĩ trẻ ôm khối bộc phá lao lên phía trước. Những loạt đạn từ lô cốt địch bắn ra dữ dội như muốn chặn đứng mọi bước tiến.

Khoảng cách đến mục tiêu ngày càng được rút ngắn.

Bất ngờ, một viên đạn địch xuyên trúng cánh tay phải của ông.

Máu lập tức tuôn ra.

Cánh tay bị dập nát nghiêm trọng.

Cơn đau dữ dội khiến bất kỳ ai cũng có thể gục ngã.

La Văn Cầu ngã xuống giữa chiến trường.

Đồng đội bên cạnh vội lao tới.

Trong hoàn cảnh ấy, việc rút lui để cứu chữa là điều hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng La Văn Cầu biết rằng phía trước vẫn còn lô cốt địch đang nhả đạn. Phía sau là những đồng đội đang chờ con đường được mở để tiếp tục tiến công. Nếu ông dừng lại, nhiệm vụ có thể thất bại. Nếu ông dừng lại, nhiều đồng đội có thể hy sinh.

Giữa khói lửa mịt mù của chiến trường Đông Khê, có lẽ La Văn Cầu cũng hiểu rằng mình có thể không còn cơ hội trở về. Phía sau ông là quê hương Cao Bằng với những bản làng thân thuộc, là tuổi trẻ vừa mới bắt đầu với bao ước mơ còn dang dở. Đó có thể là những ngày tháng bình yên mà bất cứ chàng trai mười tám tuổi nào cũng khát khao. Nhưng phía trước là nhiệm vụ chiến đấu, là con đường tiến công của đồng đội, là vận mệnh của trận đánh. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, người chiến sĩ trẻ đã lựa chọn đặt Tổ quốc lên trên nỗi đau của chính mình.

Người chiến sĩ trẻ nghiến chặt răng chịu đựng đau đớn. Khi cánh tay bị thương gần như đứt lìa trở thành vật cản cho việc tiếp tục chiến đấu, ông đã đưa ra quyết định khiến những người chứng kiến không bao giờ quên được.

Ông yêu cầu đồng đội xử lý phần cánh tay bị dập nát để bản thân có thể tiếp tục mang bộc phá tiến lên. Đó không phải hành động của sự liều lĩnh. Đó là sự lựa chọn của một con người đặt nhiệm vụ và Tổ quốc lên trên bản thân mình.

Sau đó, bằng tất cả ý chí còn lại, La Văn Cầu tiếp tục ôm khối bộc phá nặng trĩu bằng cánh tay còn lại. Ông bò từng mét trên mặt đất đầy khói lửa. Mỗi lần nhích lên phía trước là một lần máu tiếp tục chảy ra từ vết thương.

Khoảng cách không xa.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy, từng mét đất đều dài như vô tận.

Đạn vẫn nổ quanh người.

Đất đá liên tục văng lên.

Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Thế nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn tiến lên.

Trong đầu ông lúc ấy chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải hoàn thành nhiệm vụ.

Cuối cùng, ông đã tiếp cận được mục tiêu.

Khối bộc phá được đặt đúng vị trí.

Một tiếng nổ vang trời làm rung chuyển cả trận địa.

Lô cốt địch bị phá tung.

Khói bụi cuồn cuộn bốc lên giữa không trung.

Ngay khoảnh khắc ấy, quân ta đồng loạt xung phong. Tiếng hô tiến công vang dậy khắp núi rừng Đông Khê. Hệ thống phòng thủ kiên cố của địch bị chọc thủng, mở đường cho thắng lợi của trận đánh và góp phần quan trọng vào thành công của Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày ấy.

Núi rừng đã xanh trở lại. Sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Những con đường mới đã nối liền các bản làng. Trẻ em được đến trường trong hòa bình. Cuộc sống hôm nay đã khác rất nhiều so với những năm tháng chiến tranh.

Trong những hy sinh ấy, câu chuyện về La Văn Cầu luôn khiến tôi xúc động hơn cả.

Chiến tranh đã để lại trên cơ thể La Văn Cầu những vết thương không thể xóa nhòa và lấy đi những năm tháng tuổi trẻ bình yên mà lẽ ra ông được hưởng. Nhưng chiến tranh không thể lấy đi lòng yêu nước, ý chí và niềm tin của người chiến sĩ ấy. Chính điều đó đã làm nên sự bất tử của một con người bình dị giữa muôn vàn con người bình dị khác trong thời hoa lửa.

Có những vết thương rồi sẽ lành theo năm tháng. Nhưng cũng có những vết thương trở thành dấu ấn đi cùng con người suốt cuộc đời.

Thế nhưng mỗi khi đọc lại câu chuyện về La Văn Cầu, tôi vẫn không khỏi nghẹn ngào.

Tôi nghĩ về tuổi mười tám của ông. Tuổi mười tám ấy không có những dự định riêng cho bản thân, không có những giấc mơ bình dị của tuổi trẻ. Tuổi mười tám ấy gắn liền với chiến hào, với khói lửa và với một lời hứa thiêng liêng dành cho Tổ quốc.

Có lẽ điều khiến chúng ta kính phục La Văn Cầu không chỉ là việc ông vượt qua nỗi đau thể xác. Điều lớn lao hơn là ông đã chứng minh cho cả dân tộc thấy sức mạnh của lý tưởng. Khi một con người sống vì điều lớn hơn bản thân mình, họ có thể làm được những điều tưởng chừng không thể.

Ngày nay, tiếng súng chiến tranh đã lùi xa. Thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với những trận chiến sinh tử như cha anh năm xưa. Nhưng tinh thần mà họ để lại vẫn âm thầm soi sáng hành trình của mỗi người trên con đường học tập, lao động và cống hiến.

Mỗi lần đối diện với khó khăn, mỗi lần muốn bỏ cuộc trước những thử thách của cuộc sống, tôi lại nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ năm nào đang bò giữa làn đạn, ôm khối bộc phá tiến về phía trước bằng tất cả nghị lực phi thường của mình.

Hình ảnh ấy giống như một ngọn lửa.

Ngọn lửa đã cháy lên từ Đông Khê hơn bảy mươi năm trước.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí và của niềm tin.

Và cho đến hôm nay, ngọn lửa ấy vẫn chưa bao giờ tắt.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ mùa thu Đông Khê năm ấy. Người chiến sĩ trẻ năm nào rồi cũng trở thành một phần của lịch sử, nhưng tinh thần mà ông để lại vẫn còn sống mãi. Mỗi lần nhắc đến La Văn Cầu, chúng ta không chỉ nhớ về một chiến công anh hùng, mà còn nhớ về một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, máu xương và cả hạnh phúc riêng để đất nước có được hòa bình hôm nay.

Giữa dòng chảy của thời gian, ngọn lửa từ Đông Khê vẫn âm thầm cháy sáng như một lời nhắc nhở rằng: lòng yêu nước, ý chí và khát vọng cống hiến sẽ luôn là sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn