Cựu chiến binh

NGỌN LỬA TỪ MỘT CHUYẾN ĐI

Phú Thọ05/05/2026Phạm Ngọc Đức (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đan Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi học ngoại khóa, chúng tôi được nghe kể về Chiến dịch Điện Biên Phủ – chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Câu chuyện bắt đầu từ một người lính trẻ tên Lâm – khi ấy mới 19 tuổi.

Ngày lên đường, Lâm chỉ kịp nắm tay mẹ, nói vội:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ về.”

Nhưng chiến trường đâu dễ hẹn ngày trở lại.

Ở Điện Biên, Lâm cùng đồng đội kéo pháo qua núi cao, băng rừng, lội suối. Những khẩu pháo nặng hàng tấn được kéo bằng tay, bằng vai, bằng cả ý chí. Có những đêm mưa rừng xối xả, bùn đất ngập đến đầu gối, nhưng không ai bỏ cuộc.

Một lần, khi đang kéo pháo, dây bị tuột, khẩu pháo trượt dốc. Một chiến sĩ lao vào giữ lại và hy sinh ngay tại chỗ. Lâm đứng lặng, nước mắt hòa trong mưa. Nhưng rồi, cậu siết chặt tay, cùng đồng đội tiếp tục kéo pháo lên.

“Không thể dừng lại… vì phía trước là Tổ quốc.”

Ngày 7/5/1954, chiến thắng vang dội. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm tướng địch. Nhưng trong niềm vui ấy, Lâm hiểu rằng có những người sẽ mãi mãi không trở về.

Nhiều năm sau, khi đã là một ông lão tóc bạc, Lâm vẫn kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe. Ông nói:
“Các con không phải sống trong bom đạn, đó là điều may mắn. Nhưng đừng bao giờ quên những gì đã làm nên hòa bình hôm nay.”

Buổi học hôm ấy kết thúc, nhưng trong lòng mỗi học sinh như được thắp lên một ngọn lửa.

Ngọn lửa của lòng biết ơn.
Ngọn lửa của trách nhiệm.

Và hơn hết – là ngọn lửa để sống xứng đáng với lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn