Cựu chiến binh

NGỌN LỬA TỪ NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA

Bài viết ghi lại câu chuyện của một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là thời điểm diễn ra Chiến dịch Hồ Chí Minh. Qua lời kể chân thực của ông, thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình và trách nhiệm sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.

Tây Ninh22/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm bên con đường làng rợp bóng cây, ông Lê Văn Hòa – một cựu chiến binh đã bước sang tuổi 76 – vẫn giữ thói quen dậy sớm tập thể dục và đọc báo mỗi ngày. Trên bức tường phòng khách là những tấm huân chương được treo trang trọng. Mỗi tấm huân chương là một câu chuyện, một mảnh ký ức của những năm tháng “hoa lửa” không thể nào quên. Ông nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và ác liệt nhất. Rời quê hương, rời gia đình, ông cùng nhiều thanh niên trong làng tình nguyện lên đường với một niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định phải được thống nhất. Ông kể rằng những ngày đầu vào chiến trường, cái khó khăn không chỉ là bom đạn mà còn là nỗi nhớ nhà. Những đêm hành quân xuyên rừng, tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Có những lần đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh bị phát hiện. Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhưng không ai than vãn. “Lúc đó, ai cũng trẻ, cũng có ước mơ riêng. Nhưng ước mơ lớn nhất là hòa bình,” ông trầm ngâm nói. Ông từng tham gia nhiều trận đánh quan trọngở miền Nam. Trong một trận càn lớn, ông bị thương ở vai do mảnh đạn găm vào. Vết thương ấy đến nay vẫn còn để lại di chứng mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng khi được hỏi có hối hận vì đã ra chiến trường hay không, ông lắc đầu: “Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ đi. Vì khi Tổ quốc cần, thanh niên không thể đứng ngoài.” Khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời người lính của ông là những ngày cuối tháng 4 năm 1975. Khi chiến dịch lịch sử mang tên Bác – Chiến dịch Hồ Chí Minh – chính thức bắt đầu, không khí trong đơn vị vô cùng khẩn trương. Ai cũng hiểu rằng giờ phút quyết định của dân tộc đã đến. Ông kể, khi nghe tin quân ta tiến vào Sài Gòn, cả đơn vị vỡ òa trong cảm xúc. “Chúng tôi ôm nhau khóc. Bao nhiêu năm gian khổ, bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống… cuối cùng đất nước cũng được thống nhất.” Đối với ông, đó không chỉ là chiến thắng quân sự, mà còn là chiến thắng của lòng yêu nước, của ý chí quật cường và khát vọng độc lập. Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông xuất ngũ trở về quê hương. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn. Ruộng đồng hoang hóa, kinh tế thiếu thốn, gia đình phải chắt chiu từng bữa ăn. Nhưng những người lính năm xưa không cho phép mình gục ngã. Ông tham gia sản xuất, rồi tích cực đóng góp vào các hoạt động tại địa phương, vận động thanh niên tham gia xây dựng quê hương. Điều khiến tôi ấn tượng nhất ở ông không chỉ là câu chuyện chiến tranh, mà là tinh thần lạc quan và trách nhiệm với cộng đồng. Ông thường xuyên tham gia nói chuyện truyền thống tại trường học, kể cho học sinh nghe về một thời máu lửa để các em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Ông nói với tôi: “Thế hệ các cháu bây giờ may mắn hơn chúng tôi rất nhiều. Không còn tiếng bom, không còn cảnh chia ly. Nhưng mỗi thời có một nhiệm vụ. Nhiệm vụ của các cháu là học tập tốt, rèn luyện đạo đức và góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh.” Nghe ông nói, tôi chợt nhận ra rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong chiến tranh. Lòng yêu nước còn là sự nỗ lực không ngừng trong học tập, là tinh thần trách nhiệm với xã hội, là sự trung thực và cống hiến trong công việc hằng ngày. Những năm tháng “hoa lửa” đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong ký ức của những người lính. Mỗi câu chuyện được kể lại không phải để khơi gợi đau thương, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và độc lập dân tộc. Rời nhà ông Hòa, tôi nhìn con đường làng yên bình dưới ánh chiều tà. Trẻ em nô đùa, người lớn tất bật trở về sau một ngày làm việc. Cuộc sống giản dị ấy chính là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng. Câu chuyện của ông Lê Văn Hòa giúp tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà là biểu tượng của tinh thần bất khuất và niềm tin vào tương lai. Ngọn lửa ấy vẫn cháy âm ỉ trong trái tim những người lính năm xưa – và giờ đây, trách nhiệm của thế hệ trẻ là giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt. Tôi tin rằng, khi mỗi sinh viên hôm nay sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết trân trọng quá khứ, thì đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn