Người có công giúp đỡ cách mạng

NGỌN LỬA TỪ NHỮNG TRANG NHẬT KÝ – CẢM NGHĨ VỀ BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM

Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi – độ tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay vẫn còn đang loay hoay tìm hướng đi cho tương lai.

Hà Nội13/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Răng Hàm Mặt (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA TỪ NHỮNG TRANG NHẬT KÝ – CẢM NGHĨ VỀ BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những con người và câu chuyện vẫn ở lại, âm thầm thắp sáng tâm hồn các thế hệ sau. Khi đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm, tôi không chỉ bắt gặp hình ảnh một nữ bác sĩ trẻ trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, mà còn cảm nhận được một ngọn lửa sống mãnh liệt – ngọn lửa của lý tưởng, của tình yêu Tổ quốc và của khát vọng cống hiến trọn vẹn cho nhân dân.

Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi – độ tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay vẫn còn đang loay hoay tìm hướng đi cho tương lai. Chị rời xa gia đình, gác lại những ước mơ rất đỗi đời thường để vào chiến trường Quảng Ngãi, làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Giữa bom đạn, bệnh tật và cái chết cận kề, chị vẫn giữ vững niềm tin, vẫn viết những dòng nhật ký chan chứa yêu thương, trăn trở và khát vọng sống.

Những trang nhật ký của chị không hề tô hồng chiến tranh. Ở đó là nỗi đau khi chứng kiến đồng đội hy sinh, là sự mệt mỏi, cô đơn, là những phút giây yếu lòng rất con người. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần lạc quan và trách nhiệm của một người trí thức cách mạng. Chị viết về nghề y như một sứ mệnh, về người lính như những người thân ruột thịt, và về Tổ quốc bằng tình yêu sâu sắc, bền bỉ đến tận cùng.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là sự hy sinh, mà là cách chị đã sống trước khi hy sinh. Giữa chiến tranh khốc liệt, chị vẫn dành cho cuộc đời một tình yêu trong trẻo; vẫn tin vào ngày mai hòa bình; vẫn mơ về hạnh phúc giản dị sau chiến thắng. Chính những ước mơ rất đỗi đời thường ấy đã làm cho hình ảnh Đặng Thùy Trâm trở nên gần gũi, chân thực và lay động lòng người.

Cuốn nhật ký của chị được một cựu binh Mỹ giữ lại suốt nhiều năm vì anh nhận ra trong đó có “lửa”. Ngọn lửa ấy không phải là hận thù, mà là ngọn lửa của lòng nhân ái, của niềm tin và lý tưởng sống cao đẹp. Khi cuốn nhật ký trở về Việt Nam, nó không chỉ là kỷ vật của một cá nhân, mà đã trở thành tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập dân tộc.

Đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm, tôi tự hỏi: nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy, liệu tôi có đủ dũng cảm, đủ kiên cường và đủ yêu thương để sống như chị đã sống? Câu hỏi ấy không dễ trả lời, nhưng lại thôi thúc tôi nhìn lại chính mình, nhìn lại trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Đặng Thùy Trâm đã ngã xuống, nhưng những trang nhật ký của chị vẫn còn sống mãi. Đó là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng quá khứ, biết sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh, và biết biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn