NGỌN LỬA TỪ ÔNG NGOẠI TÔI
Có những năm tháng đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến, tim tôi vẫn rưng rưng xúc động. Đó là thời “hoa lửa” – thời của bom đạn, của chia ly, nhưng cũng là thời của lòng yêu nước cháy bỏng và tinh thần quật cường. Hưởng ứng đề án của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh về việc lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi muốn kể lại câu chuyện về một nhân chứng lịch sử rất gần gũi với tôi – ông ngoại tôi, một cựu chiến sĩ, nay là thương binh.
Có những năm tháng đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến, tim tôi vẫn rưng rưng xúc động. Đó là thời “hoa lửa” – thời của bom đạn, của chia ly, nhưng cũng là thời của lòng yêu nước cháy bỏng và tinh thần quật cường. Hưởng ứng đề án của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh về việc lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi muốn kể lại câu chuyện về một nhân chứng lịch sử rất gần gũi với tôi – ông ngoại tôi, một cựu chiến sĩ, nay là thương binh.
Ông tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ. Ở cái tuổi đôi mươi đầy ước mơ, ông đã gác lại cuộc sống yên bình nơi làng quê để lên đường ra trận. Những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều chiến trường, sống giữa rừng sâu, thiếu thốn lương thực, thuốc men. Ông từng kể rằng có những đêm cả đơn vị phải nằm im giữa tiếng bom rơi, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng mạng sống.
Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng do mảnh đạn găm vào chân. Vết thương ấy theo ông suốt cuộc đời, trở thành dấu tích không thể xóa của một thời hoa lửa. Khi trở về quê hương, ông mang trên mình thương tật, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông chưa bao giờ than phiền về nỗi đau thể xác, mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Ông còn sống trở về là may mắn hơn nhiều đồng đội rồi.”
Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi hình dung ra hình ảnh những người lính trẻ năm xưa – gầy gò nhưng kiên cường, mồ hôi hòa lẫn với đất đỏ chiến trường. Tôi hiểu rằng “hoa lửa” không chỉ là bom đạn rực cháy, mà còn là ngọn lửa lý tưởng bùng lên trong trái tim những người con đất Việt.
Bên cạnh ông tôi, còn biết bao nhân chứng lịch sử khác – những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng lặng lẽ hy sinh, những cựu thanh niên xung phong mở đường giữa mưa bom, những người hoạt động cách mạng trước Cách mạng Tháng Tám 1945 kiên trung trong lao tù. Họ đã viết nên những trang sử vàng bằng chính cuộc đời mình.
Hôm nay, tôi được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi ước mơ. Mỗi bước đi của tôi đều in bóng hình của những người đi trước, trong đó có ông ngoại tôi. Ông không chỉ là người thân trong gia đình, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc – một nhân chứng của thời hoa lửa oanh liệt.
Với tôi, kể lại câu chuyện của ông cũng là cách để giữ gìn ký ức, để ngọn lửa năm xưa không bao giờ tắt. Thế hệ trẻ chúng tôi có thể không trải qua chiến tranh, nhưng chúng tôi có trách nhiệm tiếp nối tinh thần ấy: sống có lý tưởng, có trách nhiệm và cống hiến cho Tổ quốc.
“Câu chuyện thời hoa lửa” vì thế không chỉ nằm trong quá khứ, mà đang hiện diện trong từng gia đình, từng con người. Và với tôi, ngọn lửa ấy bắt đầu từ chính ông ngoại – người đã dành cả tuổi trẻ cho độc lập, tự do của đất nước.



