Ngọn lửa tuổi 17 thắp sáng con đường cách mạng
Lý Tự Trọng sinh ra trong một gia đình yêu nước; cha là Lý Tự Thuật, nhà hoạt động cách mạng ở nước ngoài. Từ nhỏ, anh đã được giáo dục tinh thần yêu nước, sớm tham gia hoạt động liên lạc, bảo vệ cán bộ cách mạng khi còn ở tuổi thiếu niên.
Ngày 9/2/1931 – Sài Gòn: Trong cuộc mít-tinh của công nhân và thanh niên yêu nước, khi thực dân Pháp đàn áp và truy bắt diễn giả Phan Bôi, Lý Tự Trọng đã nổ súng bảo vệ đồng chí, tạo điều kiện cho lực lượng rút lui an toàn. Anh bị bắt ngay sau đó, bị đưa ra xét xử công khai nhằm khủng bố tinh thần phong trào cách mạng. Những người tham gia phong trào thanh niên Sài Gòn – Chợ Lớn thời kỳ này là nhân chứng cho khí phách hiên ngang của anh trước tòa án thực dân.
Ở tuổi 17, khi nhiều người còn đang mơ ước tương lai riêng, Lý Tự Trọng đã chọn con đường hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Trước phiên tòa, anh không nhận tội, không xin khoan hồng, dõng dạc tuyên bố câu nói đi vào lịch sử:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng,
chứ không thể có con đường nào khác.”
Ngày 21/11/1931, thực dân Pháp xử chém anh tại Khám Lớn Sài Gòn. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần bất khuất của anh đã thắp lên ngọn lửa đấu tranh trong lòng thanh niên Việt Nam suốt nhiều thế hệ.



