Ngọn lửa tuổi 20
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi khắp nơi còn vang tiếng bom đạn, có một cô gái trẻ tên là Lan. Mới hai mươi tuổi, Lan đã tình nguyện trở thành y tá của đội cứu thương nơi tuyến sau. Dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trong trái tim cô luôn cháy lên một ngọn lửa yêu nước và lòng dũng cảm.
Mỗi ngày, Lan cùng đồng đội băng qua những con đường đầy hố bom, mang theo túi thuốc và băng gạc để kịp thời cứu chữa cho những người lính bị thương. Công việc rất nguy hiểm, nhưng Lan chưa bao giờ chùn bước.
Một buổi chiều, sau trận bom dữ dội, Lan nghe thấy tiếng gọi yếu ớt từ bìa rừng. Cô chạy đến và phát hiện một chiến sĩ trẻ đang bị thương nặng. Không chút do dự, Lan nhẹ nhàng băng bó vết thương rồi cõng anh trên lưng, bước từng bước qua con đường gồ ghề để đưa anh về trạm cứu thương.
Trên suốt quãng đường ấy, Lan luôn động viên:
“Anh cố gắng lên nhé! Nhất định chúng ta sẽ sống để thấy ngày đất nước hòa bình.”
Nhờ sự tận tâm chăm sóc của Lan, người chiến sĩ đã dần bình phục. Trước khi trở lại đơn vị, anh xúc động nói:
“Trong những ngày tháng khói lửa này, những người như cô chính là ngọn lửa sưởi ấm trái tim của chúng tôi.”
Chiến tranh rồi cũng qua đi, đất nước trở lại bình yên. Nhưng câu chuyện về cô y tá trẻ năm nào vẫn được người dân nhắc lại với niềm tự hào. Đó là câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người trong thời hoa lửa của dân tộc.



