Bài viết

Ngọn lửa tuổi 20

Quảng Ninh03/07/2026Đặng Quốc Dũng (Khoa Công nghệ thông tin LCĐ Khoa Công nghệ thông tin)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ác liệt, Lan – một cô gái vừa tròn 20 tuổi – rời quê ở miền Bắc để vào tuyến lửa Trường Sơn làm thanh niên xung phong. Ngày đi, mẹ chỉ kịp nhét vào ba lô của Lan một chiếc khăn tay và dặn: “Giữ lấy, khi nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn.”

Công việc của Lan và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm họ lại cầm cuốc xẻng lao ra đường. Có hôm, vừa lấp xong hố bom, đất còn nóng, tiếng máy bay lại gầm rú, mọi người phải lao xuống hầm.

Một buổi tối, sau trận bom dữ dội, tuyến đường bị phá nặng. Nếu không sửa kịp, đoàn xe chở lương thực sẽ bị chặn lại. Lan cùng tổ xung phong ra trước. Trời tối, mưa lất phất, ánh đèn pin yếu ớt. Bất ngờ, một quả bom nổ chậm nằm ngay giữa đường.

Ai cũng biết phải phá nó, nhưng rất nguy hiểm. Lan xung phong tiến lên. Cô bảo nhỏ:
“Xe phải qua đêm nay. Nếu chậm, bộ đội ngoài kia sẽ thiếu lương thực.”

Lan và một đồng đội bò sát đất, cẩn thận xử lý. Khi quả bom được vô hiệu hóa, mọi người vỡ òa. Nhưng lúc ấy, một loạt bom khác lại trút xuống. Đất đá tung mù. Sau trận bom, đồng đội gọi mãi không thấy Lan. Cô đã nằm lại bên con đường vừa được thông.

Trong ba lô của Lan, người ta tìm thấy chiếc khăn tay mẹ đưa. Trên đó, Lan đã thêu thêm một dòng chữ nhỏ:
“Tuổi 20 gửi lại Trường Sơn.”

Đêm ấy, đoàn xe vẫn kịp vượt qua. Con đường thông suốt, ánh đèn xe nối dài trong bóng tối, như những ngọn lửa tiếp nối ước mơ của Lan.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn