Cựu chiến binh

NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI

Trong không khí thiêng liêng của những ngày tháng Tư lịch sử, hướng tới kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chi đoàn 11A4 chúng tôi đã có một buổi sinh hoạt chuyên đề vô cùng đặc biệt. Chúng tôi đã được gặp gỡ và lắng nghe những câu chuyện từ một nhân chứng lịch sử - bác Hoàng Văn Ba, một cựu chiến binh từng sống và chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị khốc liệt năm 1972

Đắk Lắk27/02/2026Lớp 11A4 (Trường Đại học Tây Nguyên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí thiêng liêng của những ngày tháng Tư lịch sử, hướng tới kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chi đoàn 11A4 chúng tôi đã có một buổi sinh hoạt chuyên đề vô cùng đặc biệt. Chúng tôi đã được gặp gỡ và lắng nghe những câu chuyện từ một nhân chứng lịch sử - bác Hoàng Văn Ba, một cựu chiến binh từng sống và chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị khốc liệt năm 1972. Câu chuyện của bác không chỉ là những dòng hồi ức, mà còn là ngọn lửa thiêng liêng thắp sáng trong trái tim mỗi thành viên của lớp về một "thời hoa lửa" hào hùng.

Bác Ba bắt đầu câu chuyện bằng một giọng trầm ấm, xa xôi: "Các cháu ạ, với thế hệ chúng tôi, tuổi trẻ là những năm tháng đẹp nhất, cũng là những năm tháng ác liệt nhất. Đẹp vì lý tưởng, vì tinh thần 'Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước' và ác liệt vì bom đạn, vì sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc."

Bác kể về những ngày đầu nhập ngũ, khi vừa tròn 18 tuổi, thanh niên trai tráng ở làng quê Bình Định xa xôi xung phong lên đường. Không có những lời to tát, chỉ đơn giản là một niềm tin mãnh liệt: "Đi để giành lại độc lập cho dân tộc, để cho em thơ không còn tiếng bom rơi". Hành trang của bác và đồng đội khi ấy chỉ là chiếc ba lô con cóc, vài ký gạo và một trái tim đầy nhiệt huyết.

Điểm nhấn trong câu chuyện của bác là trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Bác nhắm mắt lại, như thể đang sống lại những giây phút ấy. "Mùa hè đỏ lửa năm 1972, đất trời Quảng Trị như không có ban đêm. Bom Mỹ dội xuống như trút, đất đỏ bazan nhuộm màu khói lửa. Trong 81 ngày đêm, mỗi tấc đất Thành cổ đều thấm đẫm mồ hôi và máu của đồng đội tôi. Có những người bạn cùng nhập ngũ với tôi, sáng còn nói cười, chiều đã nằm lại mãi mãi ở tuổi đôi mươi."

Giọng bác nghẹn lại khi kể về người tiểu đội trưởng của mình, một anh bạn người Huế rất mực thương yêu đồng đội. Trong một lần vận chuyển lương thực qua sông Thạch Hãn, máy bay địch bất ngờ oanh tạc. Anh đã lấy thân mình che chở cho bác và một đồng đội trẻ khác. "Lúc đó, anh ấy chỉ kịp nói với tôi: 'Mày còn trẻ, phải sống mà đánh giặc, nhớ lấy quê hương!'. Anh ấy ra đi, để lại trong lòng chúng tôi một khoảng trống không gì bù đắp nổi. Anh ấy mới 22 tuổi, chưa một lần được cầm tay người con gái mình thương."

Nghe đến đây, nhiều bạn trong lớp chúng tôi đã rơm rớm nước mắt. Khoảng cách thế hệ dường như bị xóa nhòa, chúng tôi cảm nhận rõ sự hy sinh to lớn mà thế hệ cha anh đã dành cho đất nước. Họ đã ra đi, để lại sau lưng những ước mơ dang dở, những mối tình đầu còn chưa kịp ngỏ, để cho chúng tôi - những thế hệ sinh ra trong hòa bình - có được cuộc sống no ấm, cắp sách tới trường.

Bác Ba kết thúc câu chuyện bằng một lời nhắn nhủ: "Các cháu hãy sống sao cho xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh. Đừng bao giờ quên cội nguồn, đừng bao giờ lãng quên lịch sử. Hãy học tập thật giỏi, rèn luyện thật tốt để dựng xây đất nước ta ngày càng giàu mạnh, sánh vai với các cường quốc năm châu. Đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà các cháu có thể dâng lên những người đã ngã xuống."

Buổi sinh hoạt kết thúc, nhưng dư âm của nó còn đọng lại mãi trong lòng mỗi học sinh 11A4. Chúng tôi nhận ra rằng, "thời hoa lửa" không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là những câu chuyện đầy máu và nước mắt, là sự hy sinh thầm lặng của hàng triệu trái tim. Là chi đoàn 11A4, chúng tôi nguyện sẽ luôn khắc ghi lời dạy của bác, sẽ cùng nhau nỗ lực hết mình để viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc, xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước.

Chúng tôi hiểu rằng, lửa đã được truyền. Và ngọn lửa ấy sẽ mãi cháy sáng trong trái tim tuổi trẻ hôm nay!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn