Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn lửa tuổi hai mươi bảy

Đà Nẵng18/05/2026Lê Thị Thùy Linh (Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng - ĐH KTXNYH 13B)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn lửa tuổi hai mươi bảy

Ngọn lửa tuổi hai mươi bảy – Câu chuyện Đặng Thùy Trâm và vẻ đẹp con người trong thời hoa lửa

Có những cuốn sách được viết bằng mực. Có những cuốn sách được viết bằng nước mắt. Và cũng có những cuốn sách được viết bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng niềm tin không chịu tắt giữa chiến tranh. Nhật ký Đặng Thùy Trâm là một cuốn sách như thế. Đó không chỉ là những dòng ghi chép riêng tư của một nữ bác sĩ nơi chiến trường Quảng Ngãi, mà còn là tiếng nói chân thật của cả một thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa” – thời của bom đạn khốc liệt nhưng con người vẫn sống đẹp, sống yêu thương và sống đến tận cùng lý tưởng.

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Huế, lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình có truyền thống y khoa. Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, chị xung phong vào chiến trường miền Nam, công tác tại Đức Phổ, Quảng Ngãi. Khi ấy, chị còn rất trẻ – ở cái tuổi mà nhiều cô gái chỉ mới bắt đầu mơ về hạnh phúc riêng. Nhưng chị đã chọn rời thành phố, rời gia đình, đi vào nơi bom rơi đạn nổ để cứu chữa thương binh, chăm sóc đồng đội và nhân dân. Đó là lựa chọn của một trái tim biết đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng tư.

Từ năm 1968 đến ngày 20/6/1970, chị viết nhật ký. Những trang giấy nhỏ bé ấy đã lưu giữ một thế giới rộng lớn: tiếng máy bay gầm rú trên đầu, những ca mổ thiếu thuốc men giữa rừng sâu, những cuộc hành quân dồn dập, những lần chạy càn trong đêm tối, những đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn xanh. Chiến tranh hiện lên không hề được tô hồng. Nó trần trụi, đau đớn và tàn khốc. Có khi chị phải chứng kiến thương binh rên xiết vì vết thương quá nặng; có khi bệnh xá bị bom cày xới, mọi người phải chuyển đi trong chớp mắt; có khi cái chết đến gần đến mức chỉ cách một bước chân.

Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, chị phải thức trắng để băng bó cho thương binh dưới ánh đèn dầu leo lét. Có những ngày thiếu gạo, thiếu thuốc, cả bệnh xá chỉ ăn sắn khô cầm hơi nhưng chị vẫn nhường phần tốt nhất cho người bệnh. Trong nhật ký, chị từng xót xa viết về những chiến sĩ trẻ tuổi bị thương nặng mà không đủ thuốc men cứu chữa. Những dòng chữ run run ấy khiến người đọc hôm nay cảm nhận được nỗi đau của một người thầy thuốc bất lực trước sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Nhưng điều khiến hàng triệu độc giả xúc động không chỉ là sự dữ dội của chiến tranh, mà là ánh sáng con người tỏa ra từ chính nơi tối tăm ấy.

Giữa rừng sâu khốc liệt, Đặng Thùy Trâm vẫn sống bằng một trái tim vô cùng dịu dàng. Chị thương từng bệnh nhân như người thân. Chị lo cho đồng đội từng cơn sốt, từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Chị đau khi một chiến sĩ hy sinh, vui khi ai đó bình phục. Có lần một thương binh sốt cao mê man gọi mẹ, chị đã ngồi bên cạnh suốt đêm, lau trán và dỗ dành như người chị ruột. Trong nhật ký, người đọc gặp một nữ bác sĩ nghiêm nghị trong công việc nhưng giàu yêu thương đến lạ. Chị không chỉ chữa lành thân thể, mà còn nâng đỡ tinh thần những con người đang đi qua lằn ranh sống chết.

Đó còn là một cô gái rất đỗi đời thường. Chị nhớ mẹ, nhớ Hà Nội, nhớ những mùa hoa yên bình của tuổi trẻ. Chị từng viết tha thiết: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm.” Chỉ một câu ngắn ngủi mà chất chứa biết bao nỗi niềm của người con xa nhà giữa chiến trường bom đạn. Chị cũng biết rung động, biết cô đơn, biết khao khát được yêu thương như bao người con gái khác. Có lúc chị tâm sự về những phút yếu lòng, những khát khao bình dị của tuổi xuân. Những tâm sự ấy làm cho hình tượng Đặng Thùy Trâm trở nên gần gũi hơn. Chị không phải tượng đài xa cách, mà là một con người bằng xương bằng thịt, với trái tim biết yếu mềm nhưng chưa bao giờ gục ngã.

Có lẽ vì thế mà câu nói của chị đã đi cùng nhiều thế hệ: “Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.” Đó không chỉ là lời tự nhắc mình giữa chiến tranh, mà còn là bản lĩnh sống cho mọi thời đại. Giữa mưa bom lửa đạn, câu nói ấy vang lên như một lời thề son sắt của tuổi trẻ Việt Nam: có thể đau thương, có thể mất mát, nhưng không bao giờ đầu hàng.

Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh tại Quảng Ngãi khi mới 27 tuổi. Cuộc đời chị dừng lại ở tuổi xuân thì, nhưng ngọn lửa trong chị chưa bao giờ tắt. Hai cuốn nhật ký của chị được một quân nhân Mỹ giữ lại suốt 35 năm thay vì thiêu hủy, bởi ông nói rằng: “Đừng đốt, trong đó đã có lửa rồi.” Chính câu nói ấy đã trở thành minh chứng đẹp đẽ cho sức mạnh của tâm hồn Đặng Thùy Trâm. Ngọn lửa trong những trang viết chân thành đã vượt qua hận thù chiến tranh để chạm đến trái tim con người ở bên kia chiến tuyến.

Năm 2005, nhật ký được trao trả cho gia đình và xuất bản tại Việt Nam. Cũng từ đó, Nhật ký Đặng Thùy Trâm nhanh chóng trở thành hiện tượng xuất bản, lay động hàng triệu trái tim trong và ngoài nước. Người ta tìm đọc cuốn sách không chỉ để hiểu về chiến tranh, mà còn để gặp một tâm hồn đẹp đã sống hết mình cho đất nước.

Sở dĩ cuốn nhật ký có sức sống lâu bền bởi trong đó có sự thật. Sự thật về chiến tranh. Sự thật về mất mát. Và hơn hết, sự thật về vẻ đẹp con người Việt Nam trong thử thách. Người đọc hôm nay khi khép sách lại thường thấy lòng mình lặng đi.

Ta biết ơn một thế hệ đã sống và chết để đất nước có ngày bình yên. Ta cũng tự hỏi mình: giữa thời bình đủ đầy, liệu ta đã sống xứng đáng với tuổi trẻ hay chưa?

Từ câu chuyện của Đặng Thùy Trâm, mỗi chúng ta nhận ra nhiều thông điệp sâu sắc. Trước hết, tuổi trẻ đẹp nhất khi được sống vì lý tưởng, biết cống hiến cho cộng đồng thay vì chỉ nghĩ cho riêng mình. Thứ hai, dù cuộc sống có gian nan đến đâu, con người vẫn phải giữ lòng nhân hậu, bởi chính tình yêu thương sẽ giúp ta vượt qua mọi khắc nghiệt. Thứ ba, nghị lực và niềm tin là sức mạnh lớn lao giúp con người đứng vững trước giông tố cuộc đời. Và cuối cùng, thế hệ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh, từ đó sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước.

Nhật ký Đặng Thùy Trâm không chỉ kể lại câu chuyện của một người con gái đã khuất. Nó kể lại cả một thời đại – thời mà hoa vẫn nở trong lửa đạn, thời mà con người càng ở gần cái chết càng sống đẹp hơn. Và giữa bao xô bồ của hiện tại, những trang nhật ký ấy vẫn cháy âm ỉ như một ngọn lửa nhỏ, soi sáng lòng người đọc hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa tuổi hai mươi bảy | Câu chuyện thời hoa lửa