Ngọn lửa tuổi hai mươi – Đặng Thùy Trâm và một thời tuổi trẻ không tiếc thanh xuân
Câu chuyện về Anh hùng, liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho chiến trường Quảng Ngãi. Qua cuộc đời, những trang nhật ký và sự hy sinh của chị, bài viết nhìn lại lý tưởng sống của một thế hệ và suy ngẫm về trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.
Có những con người dù đã rời xa cuộc đời từ rất lâu nhưng câu chuyện về họ vẫn tiếp tục sống. Có những tuổi trẻ chỉ kéo dài chưa đầy ba mươi năm, nhưng lại đủ sức soi sáng cho nhiều thế hệ sau. Với tôi, Anh hùng, liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một con người như thế.
Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam. Năm 1967, chị đến Quảng Ngãi và được phân công công tác tại Đức Phổ. Giữa chiến tranh khốc liệt, người nữ bác sĩ trẻ vừa điều trị cho thương binh, vừa chăm sóc người dân, vừa bám trụ nơi chiến trường đầy bom đạn.
Điều khiến tôi xúc động khi tìm hiểu về Đặng Thùy Trâm không chỉ là sự hy sinh của chị, mà còn là cách chị đã sống trong những năm tháng tuổi trẻ. Chị cũng là một người trẻ với những tình cảm rất đời thường, có lúc nhớ nhà, có những phút yếu lòng, có tình yêu và những ước mơ riêng. Nhưng khi Tổ quốc cần, chị đã lựa chọn bước về phía gian khổ.
Những trang nhật ký Đặng Thùy Trâm để lại khiến tôi đặc biệt xúc động. Qua những dòng viết của chị, chiến tranh không còn là những con số hay những sự kiện khô khan trong sách giáo khoa. Đó là những ngày thiếu thốn, những lần đối mặt với bom đạn, những người đồng đội bị thương và cả những nỗi nhớ gia đình của một cô gái trẻ. Nhưng trên tất cả vẫn là tình yêu quê hương, đất nước và niềm tin vào ngày mai.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi kiếm thức ăn cho những thương binh, Đặng Thùy Trâm bị địch phục kích và anh dũng hy sinh tại chiến trường Quảng Ngãi. Chị ra đi khi chưa tròn 28 tuổi – độ tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay mới bắt đầu theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Quảng Ngãi hôm nay không còn tiếng bom, những con đường quê đã đổi thay, những người trẻ được học tập, làm việc và theo đuổi ước mơ trong hòa bình. Nhưng chính sự bình yên ấy khiến tôi càng hiểu rằng cuộc sống hôm nay không tự nhiên mà có.
Khi nhìn lại câu chuyện của Đặng Thùy Trâm, tôi tự hỏi: Nếu những người trẻ của thế hệ trước đã dùng tuổi thanh xuân để bảo vệ đất nước, thì tuổi trẻ chúng ta hôm nay sẽ làm gì để xứng đáng với những gì mình đang được nhận?
Chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng chúng ta có thể học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết yêu thương gia đình, biết cống hiến cho cộng đồng và không ngừng hoàn thiện bản thân. Trong thời bình, lòng yêu nước có thể bắt đầu từ những điều rất bình dị: học tốt, làm tốt công việc của mình, giữ gìn lịch sử và không quên những người đã hy sinh.
Đặng Thùy Trâm đã gửi lại tuổi hai mươi của mình cho đất nước. Còn chúng tôi – những người trẻ đang sống trong hòa bình – có trách nhiệm biến tuổi trẻ của mình thành những điều có ích.
Có thể chúng tôi không thể viết nên những trang sử hào hùng như thế hệ đi trước. Nhưng chúng tôi có thể tiếp tục viết một trang mới bằng tri thức, bằng trách nhiệm, bằng lòng biết ơn và bằng khát vọng xây dựng quê hương.
Bởi một thế hệ có thể đi qua, nhưng lý tưởng đẹp đẽ của họ không bao giờ mất đi.
Ngọn lửa ấy đã được trao lại cho chúng tôi.



