NGỌN LỬA TUỔI TRẺ !
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook “Đúng và Trúng”
NGỌN LỬA TUỔI TRẺ !
Giữa đất đỏ quê hương Đất Đỏ
Có một mùa hoa nở rất xanh
Tuổi mười sáu – chưa kịp thành thiếu nữ
Đã hóa thành ngọn lửa giữa trời lành.
Chị bước đi không hề run sợ
Giữa gông xiềng vẫn ngẩng cao đầu
Viên đạn giặc có thể xuyên thân xác
Sao giết nổi một trái tim sâu.
Côn Đảo gió đêm dài hun hút
Sóng thì thầm kể chuyện ngàn năm
Người con gái ra pháp trường buổi sớm
Miệng mỉm cười, mắt sáng như trăng.
Không cho bịt mắt – chị nhìn thẳng
Về phía bình minh phía quê nhà
Tiếng súng nổ – trời như nín thở
Một đóa hoa đỏ thắm nở ra.
Máu thấm đất – thành màu bất tử
Gió biển mang tên chị đi xa
Võ Thị Sáu – mùa xuân ở lại
Giữa lòng dân tộc thiết tha.
Khách viếng mộ đêm đèn lung linh
Nghe sóng vỗ như lời ru nhỏ
Chị vẫn trẻ – như ngày mười sáu
Giữa Việt Nam rực rỡ tự do



