Ngọn lửa tuổi xuân giữa núi rừng Đức Phổ
Sinh ra và lớn lên giữa lòng Hà Nội trong một gia đình trí thức, người con gái mang tên Đặng Thùy Trâm mang theo trái tim rực cháy nhiệt huyết tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu khi vừa tốt nghiệp Đại học Y khoa năm 1966. Điểm đến của chị là chiến trường Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những vùng đất chịu sự đánh phá ác liệt và tàn khốc nhất của bom đạn kẻ thù. Ở đó, người nữ bác sĩ trẻ tuổi đã gác lại những giấc mơ màu hồng của thiếu nữ Hà thành để dấn thân vào mưa bom bão đạn, giành giật từng hơi thở, từng nhịp đập sự sống cho những người thương binh.
Tại bệnh xá dã chiến ẩn sâu trong rừng rậm, Thùy Trâm vừa là bác sĩ điều trị, vừa là người chị, người mẹ hiền từ của các chiến sĩ. Giữa hoàn cảnh chiến tranh thiếu thốn trăm bề, đôi khi cạn kiệt thuốc men và bông băng, chị đã dùng chính tình yêu thương bao la và nghị lực phi thường để xoa dịu nỗi đau thể xác cho đồng đội. Những dòng nhật ký viết vội dưới hầm chữ A tăm tối, giữa những đợt càn quét rung chuyển đất trời của địch, đã ghi lại trọn vẹn những trăn trở, khát vọng hòa bình và lý tưởng sống cao đẹp của một người thanh niên dũng cảm: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố".
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét khốc liệt, để bảo vệ thương binh không bị phát hiện, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã kiên cường ở lại một mình dùng súng trường chặn bước tiến của địch và anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 28. Chị ngã xuống, nhưng cuốn nhật ký nhuốm màu máu và khói súng của chị đã được một sĩ quan quân báo Mỹ giữ lại suốt hơn 30 năm bởi lời căn dặn của viên thông dịch: "Đừng đốt cuốn sổ này, bản thân trong nó đã có lửa". Ngọn lửa từ trái tim Đặng Thùy Trâm không bao giờ tắt, mà vẫn tiếp tục cháy sáng, truyền hơi ấm và niềm tin cho hàng triệu người trẻ Việt Nam về một thời hoa lửa hào hùng.



