NGỌN LỬA TUỔI XUÂN TRONG MÀU ÁO LÍNH
Tác giả: Tập thể Ban Thường vị Đoàn xã Đông Thành
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Cao Xuân Mạnh - sinh năm 1951
Đơn vị: CĐ7/E64/F320/QĐ3
Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Binh Nhất
Hiện nay: Cựu chiến Binh
NGỌN LỬA TUỔI XUÂN TRONG MÀU ÁO LÍNH
Có những năm tháng đã lùi xa nhưng chưa bao giờ khép lại trong ký ức. Đó là những ngày tuổi trẻ khoác trên mình màu xanh áo lính, mang ba lô lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc; là những cuộc hành quân nối dài qua rừng núi, những đêm trực gác giữa gió sương và những bữa cơm đạm bạc chan chứa tình đồng chí, đồng đội.
Đối với cựu chiến binh Cao Xuân Mạnh, quãng đời quân ngũ là một phần ký ức thiêng liêng như thế. Năm 1977, bác lên đường nhập ngũ, được biên chế tại đơn vị CĐ7/E64/F320/QĐ3, mang cấp bậc Binh nhất. Những năm tháng sống, rèn luyện và công tác trong quân đội đã trở thành dấu son không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.
Tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc
Bác Cao Xuân Mạnh sinh năm 1951. Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của bác gắn liền với một thời kỳ đất nước phải trải qua nhiều mất mát, đau thương vì chiến tranh. Bác đã chứng kiến những đoàn quân nối nhau ra trận, những người con của quê hương tạm biệt gia đình để lên đường bảo vệ non sông.
Những câu chuyện về lòng yêu nước, về sự hy sinh của các thế hệ cha anh đã sớm gieo vào lòng người thanh niên Cao Xuân Mạnh niềm tự hào và ý thức trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Năm 1977, khi Tổ quốc cần những người con tiếp tục góp sức xây dựng và bảo vệ thành quả cách mạng, bác Mạnh lên đường nhập ngũ. Dù đất nước đã thống nhất, nhiệm vụ của quân đội vẫn hết sức nặng nề. Tình hình biên giới còn nhiều phức tạp, hậu quả chiến tranh chưa được khắc phục hoàn toàn, đời sống của nhân dân và cán bộ, chiến sĩ còn không ít khó khăn.
Ngày chia tay quê hương, hành trang của người lính trẻ thật giản dị. Đó là vài bộ quần áo, một số vật dụng cá nhân cùng những lời căn dặn đầy yêu thương của gia đình. Người thân tiễn bác lên đường với niềm tự hào, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.
Bác hiểu rằng, từ giây phút khoác lên mình bộ quân phục, bản thân không còn sống cho riêng mình. Phía trước là trách nhiệm của một người quân nhân đối với đơn vị, đồng đội và Tổ quốc.
Những ngày đầu trong quân ngũ
Bước chân vào quân đội, người thanh niên Cao Xuân Mạnh phải nhanh chóng làm quen với môi trường mới. Cuộc sống quân ngũ được bắt đầu bằng tiếng kẻng báo thức từ sáng sớm, những buổi tập điều lệnh nghiêm túc, những giờ huấn luyện trên thao trường và những chặng hành quân mang theo đầy đủ quân tư trang.
Những ngày đầu không tránh khỏi bỡ ngỡ. Từ một người thanh niên quen với cuộc sống quê nhà, bác phải học cách sắp xếp nội vụ gọn gàng, chấp hành giờ giấc, thực hiện mệnh lệnh và rèn luyện trong khuôn khổ kỷ luật nghiêm minh của quân đội.
Trên thao trường, nắng như đổ lửa, mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Có những động tác phải tập đi tập lại nhiều lần mới đạt yêu cầu. Những buổi hành quân dài khiến đôi vai đau rát vì ba lô nặng, đôi chân phồng rộp sau nhiều cây số đường rừng.
Khó khăn là vậy, nhưng bác Mạnh và đồng đội không ai cho phép mình chùn bước. Mỗi người đều hiểu rằng thao trường càng gian khổ thì khi thực hiện nhiệm vụ càng thêm vững vàng.
Sau mỗi ngày huấn luyện, cán bộ, chiến sĩ lại cùng nhau củng cố doanh trại, tăng gia sản xuất và chuẩn bị cho nhiệm vụ tiếp theo. Công việc nối tiếp công việc, nhưng trong tiếng cười của những người lính trẻ vẫn luôn tràn đầy sự lạc quan.
Chính môi trường quân đội đã giúp bác Mạnh rèn luyện ý chí, sức khỏe và tinh thần kỷ luật. Từ những điều nhỏ nhất trong sinh hoạt hằng ngày, người lính trẻ dần trưởng thành, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích riêng của bản thân.
Dấu chân người lính trên những chặng đường hành quân
Trong ký ức của người lính, những chặng đường hành quân luôn để lại dấu ấn sâu đậm. Đó có thể là những con đường xuyên qua cánh rừng rậm rạp, những sườn dốc quanh co hay những đoạn đường lầy lội sau cơn mưa lớn.
Trên vai mỗi chiến sĩ là ba lô, quân tư trang và những vật dụng cần thiết. Đội hình nối nhau tiến về phía trước, giữ đúng khoảng cách và tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh. Có lúc trời nắng gay gắt, hơi nóng từ mặt đường bốc lên khiến mỗi bước chân trở nên nặng nề. Có lúc mưa rừng bất chợt trút xuống, quần áo ướt sũng, đường đi trơn trượt, bùn đất bám đầy gấu quần.
Dù trong hoàn cảnh nào, người lính vẫn phải giữ vững đội hình. Người khỏe hỗ trợ người yếu, người đi trước quay lại động viên người đi sau. Không ai bị bỏ lại phía sau, bởi mỗi người đều là một phần của đơn vị.
Những lúc mệt mỏi nhất, một lời động viên của đồng đội, một ngụm nước được sẻ chia hay một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để người lính bước tiếp.
Đối với bác Cao Xuân Mạnh, những chặng đường ấy không chỉ rèn luyện sức bền mà còn giúp bác hiểu sâu sắc hơn giá trị của tình đồng chí, đồng đội. Giữa gian khó, những người lính tuy đến từ nhiều miền quê khác nhau nhưng đã trở thành anh em trong một mái nhà chung.
Người Binh nhất và trách nhiệm với đơn vị
Mang cấp bậc Binh nhất, bác Cao Xuân Mạnh luôn ý thức rõ trách nhiệm của mình. Người chiến sĩ phải tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh, giữ nghiêm kỷ luật, đoàn kết với đồng đội và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Trong huấn luyện, bác luôn cố gắng thực hiện đúng từng động tác, nghiêm túc tiếp thu sự hướng dẫn của cán bộ. Trong sinh hoạt, bác giữ gìn nội vụ, bảo quản vũ khí, trang bị và tích cực tham gia các công việc chung của đơn vị.
Bác hiểu rằng sức mạnh của quân đội được tạo nên từ sự đoàn kết và ý thức trách nhiệm của từng người lính. Dù ở cấp bậc nào, mỗi chiến sĩ đều có một vị trí quan trọng trong đội hình chung.
Có những nhiệm vụ phải thực hiện trong điều kiện khó khăn, thiếu thốn. Những lúc ấy, người lính càng phải nêu cao tinh thần tự giác, không trông chờ, không ngại gian khổ. Với bác Mạnh, hoàn thành nhiệm vụ không chỉ là thực hiện mệnh lệnh mà còn là giữ gìn danh dự của người quân nhân.
Trong những đêm trực gác, bác cùng đồng đội thay nhau giữ vững vị trí. Không gian về đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán cây và tiếng bước chân của người lính. Dù mệt mỏi, đôi mắt vẫn phải quan sát, đôi tai vẫn phải lắng nghe mọi động tĩnh.
Những đêm như thế, nỗi nhớ quê nhà đôi khi lại ùa về. Bác nhớ cha mẹ, nhớ người thân, nhớ mái nhà và con đường làng quen thuộc. Nhưng người lính Binh nhất năm ấy luôn tự nhắc mình phải giữ vững tinh thần, bởi sau lưng mình là quê hương, là nhân dân và sự bình yên của Tổ quốc.
Tình đồng đội giữa những năm tháng gian khó
Cuộc sống quân ngũ thời kỳ ấy còn nhiều thiếu thốn. Bữa ăn của người lính đôi khi chỉ có rau rừng, lương khô hoặc những món ăn đạm bạc. Quân trang chưa đầy đủ, điều kiện sinh hoạt còn khó khăn, nhưng cán bộ, chiến sĩ luôn biết nhường nhịn và sẻ chia với nhau.
Một bi đông nước được chuyền tay giữa buổi hành quân. Một phần lương khô được chia đều cho đồng đội. Một chiếc chăn được sẻ đôi trong đêm lạnh. Những việc làm tưởng như nhỏ bé ấy lại trở thành biểu hiện đẹp nhất của tình đồng chí, đồng đội.
Sau những giờ huấn luyện và thực hiện nhiệm vụ, mọi người thường ngồi bên nhau, kể chuyện về quê hương, gia đình và những ước mơ còn dang dở. Người quê miền biển kể về tiếng sóng, người đến từ miền núi nhớ những con đường quanh co, còn người sinh ra ở đồng bằng lại nhắc đến mùa lúa chín vàng.
Mỗi người một quê hương, một hoàn cảnh, nhưng khi đã đứng trong hàng ngũ quân đội, tất cả đều chung một mục tiêu và lý tưởng. Họ cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, cùng động viên nhau vượt qua khó khăn và cùng hướng về ngày mai.
Những lá thư từ quê nhà là món quà quý giá nhất đối với người lính. Mỗi lần nhận thư, bác Mạnh thường đọc đi đọc lại từng dòng chữ. Trong những trang giấy mỏng là hình bóng quê hương, là lời hỏi thăm của cha mẹ và niềm mong đợi của những người thân yêu.
Chính tình cảm của gia đình và sự gắn bó của đồng đội đã trở thành nguồn sức mạnh giúp bác vững vàng trong những năm tháng quân ngũ.
Một thời tuổi trẻ sống vì Tổ quốc
Đối với thế hệ của bác Cao Xuân Mạnh, tuổi trẻ không chỉ là những ước mơ riêng tư mà còn là trách nhiệm đối với vận mệnh của đất nước.
Khi Tổ quốc cần, những người thanh niên sẵn sàng gác lại công việc gia đình, rời xa quê hương và lên đường làm nhiệm vụ. Họ chấp nhận gian khổ, thiếu thốn, sẵn sàng có mặt ở những nơi khó khăn nhất.
Có những cống hiến không được đo bằng những lời ca ngợi. Đó là những ngày tháng âm thầm huấn luyện, những đêm thức trắng trực gác, những bước chân bền bỉ trên đường hành quân và sự nghiêm túc trong từng nhiệm vụ nhỏ.
Người lính Binh nhất Cao Xuân Mạnh cũng đã sống những năm tháng tuổi trẻ như thế. Bác không nói nhiều về sự vất vả của mình, bởi với bác, đó là trách nhiệm của một người con đối với quê hương, đất nước.
Quãng đời quân ngũ đã dạy bác biết sống kỷ luật, biết yêu thương đồng đội và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Những bài học ấy đã trở thành hành trang quý báu, theo bác trong suốt cuộc đời.
Phẩm chất người lính giữa đời thường
Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương, bác Cao Xuân Mạnh lại tiếp tục bước vào một mặt trận mới – mặt trận lao động, sản xuất và xây dựng cuộc sống.
Dù không còn khoác trên mình bộ quân phục, bác vẫn giữ gìn tác phong của người lính. Đó là sự cần cù, giản dị, thẳng thắn, tinh thần trách nhiệm và ý thức đoàn kết với mọi người.
Trong cuộc sống, bác luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc, tích cực tham gia các hoạt động của địa phương và sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Những khó khăn của cuộc sống đời thường không làm người lính năm xưa nản chí, bởi bác đã được rèn luyện trong những tháng ngày gian khổ hơn nhiều.
Với gia đình và con cháu, bác thường nhắc nhở mọi người phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, giữ gìn truyền thống quê hương, sống có nghĩa tình và trách nhiệm.
Bác hiểu rằng những câu chuyện của thế hệ mình không phải để kể về công lao, mà để giúp thế hệ trẻ nhận thức sâu sắc hơn giá trị của độc lập, tự do và những hy sinh của cha ông.
Ký ức còn nguyên trong trái tim
Nhiều năm đã trôi qua, người lính Binh nhất năm nào nay mái tóc đã bạc. Nhưng mỗi khi nhắc đến đơn vị CĐ7/E64/F320/QĐ3, trong ánh mắt bác Cao Xuân Mạnh vẫn hiện lên niềm xúc động và tự hào.
Bác nhớ những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào quân ngũ, nhớ tiếng kẻng báo thức mỗi sáng, nhớ những buổi huấn luyện dưới nắng và những đêm trực gác giữa gió lạnh.
Bác nhớ những người đồng đội từng cùng mình chia nhau từng ngụm nước, từng phần cơm; những người đã cùng nhau vượt qua mệt mỏi trên mỗi chặng đường hành quân. Có người vẫn còn thường xuyên gặp gỡ, có người đã lâu chưa có dịp liên lạc, nhưng tất cả vẫn luôn hiện diện trong miền ký ức của người lính.
Thời gian có thể làm phai màu tấm ảnh cũ, làm bạc màu quân phục, nhưng không thể xóa nhòa tình đồng chí, đồng đội và niềm tự hào về những năm tháng được cống hiến cho Tổ quốc.
Đối với bác Mạnh, quãng đời quân ngũ không chỉ là một chặng đường đã đi qua, mà còn là trường học lớn nhất của cuộc đời. Ở đó, bác đã học cách đứng vững trước khó khăn, học sự hy sinh, lòng kiên trì và trách nhiệm của người quân nhân.
Ngọn lửa truyền lại cho thế hệ trẻ
Câu chuyện về bác Cao Xuân Mạnh là câu chuyện bình dị của một người lính, nhưng cũng là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ thanh niên Việt Nam giàu lòng yêu nước.
Họ đã sống tuổi trẻ trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Họ không ngại xa gia đình, không lùi bước trước thử thách và luôn sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.
Thế hệ trẻ hôm nay được sinh ra, lớn lên trong hòa bình, có điều kiện học tập và phát triển tốt hơn. Vì vậy, mỗi người càng cần biết trân trọng lịch sử, biết ơn sự cống hiến của các thế hệ đi trước và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Lòng biết ơn không chỉ được thể hiện bằng lời nói mà phải trở thành những việc làm cụ thể: nỗ lực học tập, lao động sáng tạo, rèn luyện đạo đức, chấp hành pháp luật và tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng.
Những câu chuyện về người lính như bác Cao Xuân Mạnh chính là những bài học sống động, giúp thế hệ trẻ hiểu rằng lòng yêu nước được bắt đầu từ những công việc bình dị, từ ý thức trách nhiệm và sự sẵn sàng cống hiến.
Thời hoa lửa còn mãi
“Thời hoa lửa” trong cuộc đời bác Cao Xuân Mạnh là những năm tháng tuổi trẻ được sống trong màu áo lính, được rèn luyện dưới mái nhà chung của quân đội và được cùng đồng đội góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Đó là những buổi hành quân đẫm mồ hôi, những đêm trực gác không ngủ, những bữa cơm đạm bạc và những lá thư chan chứa tình cảm từ quê nhà. Đó còn là tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện trong gian khó, trở thành tình cảm thiêng liêng theo người lính suốt cuộc đời.
Cuộc đời mỗi người chỉ có một lần tuổi trẻ. Với bác Cao Xuân Mạnh, tuổi trẻ ấy đã được gửi lại trong màu xanh quân phục, trên những chặng đường hành quân và trong những tháng ngày sống hết mình vì nhiệm vụ.
Dẫu thời gian đã lùi xa, ngọn lửa của tuổi xuân vẫn luôn cháy sáng trong trái tim người Binh nhất năm xưa. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí vượt khó, của tình đồng đội và niềm tự hào đã một thời được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng tinh thần của người lính vẫn còn ở lại – âm thầm, bền bỉ và sáng mãi trong trái tim các thế hệ hôm nay.


