Bài viết

Ngọn lửa vĩnh cửu giữa đất thiêng Đồng Tháp Mười

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ của những mùa nước nổi

Sinh năm 1892 và rời xa nhân thế vào năm 2011, mẹ đã trải qua trọn vẹn 119 năm, chứng kiến những thăng trầm dữ dội nhất của lịch sử đất nước. Quê mẹ ở làng Tuyên Bình, vùng Đồng Tháp Mười hoang sơ, nơi mùa nước nổi dâng cao đến 4-5 mét, tạo nên một cảnh sắc vừa trù phú lại vừa khắc nghiệt. Chính trên mảnh đất “vựa cá tôm” này, mẹ đã bắt đầu hành trình làm mẹ, làm vợ đầy gian khó. Dù cuộc đời chỉ gói gọn trong những công việc tay chân như đan đệm, đan giỏ, buôn bán cá, nhưng mẹ đã gồng gánh nuôi dạy nên người 10 đứa con – những người sau này đều trở thành những người con trung hiếu của Tổ quốc.

Khi nỗi đau trở thành sức mạnh

Chiến tranh như một cơn bão dữ, quét qua cuộc đời bình lặng của mẹ. Lần lượt, bảy người con trai của mẹ đã hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Mẹ nhận tin dữ từ anh Nguyễn Văn Liễng (1953) cho đến những người con út như Nguyễn Văn Dẫu, Nguyễn Văn Anh, Nguyễn Văn An. Nỗi đau mất con, đặc biệt là hai người con đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt, là một vết thương lòng không bao giờ khép miệng. Thế nhưng, mẹ không gục ngã. Thay vì bi lụy, mẹ biến nỗi đau thành sức mạnh, thầm lặng che chở cho cách mạng. Hình ảnh người mẹ nhỏ bé với chiếc đèn lồng treo trước cửa – thực chất là tín hiệu để Việt Minh vào làng – là biểu tượng cho sự dũng cảm phi thường ẩn sau vóc dáng 37 ki-lô-gram yếu ớt.

Tấm lòng bao dung của người mẹ chồng

Ngoài tinh thần thép của một chiến sĩ, mẹ còn là một người phụ nữ với trái tim bao dung rộng lớn. Mẹ đã hai lần đứng ra làm đám cưới cho con dâu Phan Thị Thép với hai người con trai của mình. Sau khi cả anh Trị và anh An đều hy sinh, mẹ đã đón con dâu và 5 đứa cháu nội về nương tựa vào mình. Trong mái nhà giữa đồng Đồng Tháp Mười, mẹ đã bao bọc lấy cả gia đình, vun đắp cho những thế hệ tiếp nối.

Di sản sống mãi

Dù mẹ đã đi xa, nhưng di sản mẹ để lại cho đời là hơn 500 con cháu đang sinh sống trên khắp các vùng đất Long An, An Giang. Mẹ là người phụ nữ cao tuổi nhất Việt Nam năm 2010 và là một huyền thoại sống giữa thời hiện đại. Mặc dù không kịp nhận kỷ lục Guinness thế giới, nhưng trong lòng dân tộc, mẹ đã là một kỷ lục về tình yêu và sự hy sinh không gì có thể đo đếm được.

Mỗi khi nhắc về Mẹ Trần Thị Viết, chúng ta không chỉ nhớ về một con người đã đi qua ba thế kỷ, mà còn nhớ về một biểu tượng sáng ngời của người mẹ Việt Nam: bình dị trong đời thường, nhưng vĩ đại trong hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn