Bài viết

Ngọn Lửa Yêu Nước Mang Tên Lương Văn Tụy

Ninh Bình19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lương Văn Tụy: Cánh Chim Đầu Đàn Của Phong Trào Cách Mạng Ninh Bình. Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của vùng đất cố đô Ninh Bình, bên cạnh những vị vua, vị tướng lẫy lừng thời phong kiến, có một cái tên luôn rực cháy trong tim thế hệ trẻ như một biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh vô quản. Đó chính là Lương Văn Tụy – người chiến sĩ cộng sản kiên trung đã cắm lá cờ đỏ búa liềm trên đỉnh núi Dục Thúy lịch sử.Người thanh niên sớm giác ngộ lý tưởng

Lương Văn Tụy (1914-1932) người làng Lũ Phong, xã Quỳnh Lưu (nay thuộc xã Quang Sơn, thành phố Tam Điệp), một vùng quê giàu truyền thống yêu nước của tỉnh Ninh Bình. Cha của ông là Lương Văn Thăng, cháu gọi Đinh Tất Miễn bằng cậu, đều là những đảng viên cộng sản đầu tiên của tỉnh Ninh Bình. Vì sống trong cảnh nước mất nhà tan, ngay từ khi còn là một thiếu niên, ông đã sớm chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp và nỗi thống khổ của nhân dân và ông cũng là một chiến sĩ cách mạng trẻ tuổi vinh dự được phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kì kháng chiến chống Pháp. Năm 15 tuổi, Lương Văn Tuỵ đã bước vào hoạt động cách mạng. Năm 1929, anh được kết nạp vào một tổ chức thanh niên cộng sản ở Ninh Bình được gọi là Đội Võ trang tuyên truyền tỉnh Ninh Bình. Anh được giao nhiệm vụ làm liên lạc, in truyền đơn và các tài liệu bí mật. Chính tinh thần tự tôn dân tộc đã thôi thúc người thanh niên ấy tìm đến con đường cách mạng. Ông nhanh chóng trở thành một trong những đảng viên đầu tiên của chi bộ Đảng Cộng sản tại địa phương, hoạt động năng nổ trong phong trào thanh niên phản đế."Ngọn đuốc" trên đỉnh Dục Thúy Sơn sự kiện chói lọi nhất trong cuộc đời hoạt động của Lương Văn Tụy diễn ra vào rạng sáng ngày 7/11/1929. Nhân kỷ niệm 12 năm Cách mạng Tháng Mười Nga, để cổ vũ tinh thần đấu tranh của quần chúng và khẳng định sự hiện diện của Đảng, ông đã nhận một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: Cắm cờ búa liềm trên đỉnh núi Dục Thúy (núi Non Nước). Giữa vòng vây canh gác nghiêm ngặt của kẻ thù tại thị xã Ninh Bình lúc bấy giờ, Lương Văn Tụy đã dũng cảm vượt qua mọi hiểm nguy, âm thầm leo lên những vách đá dựng đứng của núi Dục Thúy. Khi ánh bình minh vừa ló rạng, lá cờ đỏ rực rỡ tung bay giữa đỉnh núi cao, ngay sát đồn bốt giặc, đã gây chấn động toàn vùng. Hình ảnh ấy như một hồi kèn xung trận, thắp lên niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của cách mạng trong lòng nhân dân Ninh Bình và khu vực lân cận.

Sau sự kiện cắm cờ Đảng, ngày 18 tháng 11 năm 1929, trong khi đang mang mang báo "Dân cày" số 2, có in bài tường thuật, kèm theo hình minh hoạ lá cờ bay trên đỉnh Dục Thuý đến phát ở Yên Mô, thực dân Pháp điên cuồng lùng sục và bắt giữ Lương Văn Tụy đưa về nhà lao Ninh Bình giam giữ. Chúng dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man và dụ dỗ, nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo. Ngày 28 tháng 4 năm 1930, anh bị đưa ra xử ở toà thượng thẩm Hà Nội rồi bị đưa đi Côn Đảo. Tại "địa ngục trần gian", Lương Văn Tụy vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng và tham gia vào cuộc vượt ngục đầy táo bạo năm 1932. Dù không may hy sinh trên biển cả khi mới 18 tuổi.

Sự ra đi của ông không phải là kết thúc, mà là sự hóa thân vào lịch sử. Tên tuổi Lương Văn Tụy đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và tinh thần cách mạng Việt Nam. Hình bóng ông vẫn hiện hữu trên quê hương: trong mái trường Trường THPT Chuyên Lương Văn Tụy - cái nôi đào tạo nhân tài hàng đầu của tỉnh. Tượng đài của ông đứng uy nghiêm trên đỉnh núi Non Nước lịch sử như nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời kỳ máu lửa và hào hùng. Nếu lịch sử là một dòng sông lớn, thì Lương Văn Tụy chính là con sóng nhỏ mà dữ dội, góp phần làm nên sức mạnh cuộn trào của cả dân tộc, ngọn lửa tiếp nối truyền thống kiên cường của cha ông trên mảnh đất Ninh Bình. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca lặng lẽ mà hùng tráng, để lại lời nhắn gửi sâu sắc cho hôm nay:

“Có những tuổi hai mươi hóa thành bất tử,

Sống một lần mà sáng mãi ngàn sau.”

Từ ngọn lửa ông đã thắp lên, thế hệ hôm nay càng thấm thía giá trị của hòa bình, của độc lập – để biết sống có trách nhiệm, biết cống hiến và tiếp bước những con người đã làm nên dáng hình Tổ quốc. Câu chuyện về ông mãi là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và sự dấn thân của tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn