Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN LỬA YÊU NƯỚC TRONG LÒNG MẸ NGUYỄN THỊ HƯƠNG

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Bình Phú giàu truyền thống cách mạng, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Hương (1897 – 1977) đã lặng lẽ tiễn hai người con trai yêu quý ra chiến trường và mãi mãi không trở về. Cuộc đời Mẹ là biểu tượng cao đẹp của sự hy sinh, kiên trung và lòng yêu nước son sắt của người mẹ Nam Bộ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn Trường Kinh tế, Luật (Đoàn Trường Kinh tế, Luật)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta vẫn kể rằng, ở ấp Cây Cách, xã Bình Phú, huyện Càng Long, có một người mẹ cả đời gắn với ruộng vườn, bếp lửa và những mùa mưa nắng Nam Bộ. Mẹ tên là Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1897, trong một gia đình nông dân thuần phác. Cuộc đời Mẹ trôi đi bình dị như bao người phụ nữ khác, nếu như đất nước không bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Lập gia đình với ông Bùi Văn Nhâm (sinh năm 1890), Mẹ sinh được ba người con trai. Trong gian khó của làng quê bị giặc giày xéo, Mẹ tần tảo nuôi con khôn lớn, dạy các con biết yêu làng, yêu nước từ những điều mộc mạc nhất. Với Mẹ, tình yêu Tổ quốc không nằm ở những lời lớn lao, mà bắt đầu từ việc giữ từng tấc đất quê hương, che chở cho cách mạng, nuôi giấu cán bộ trong những ngày hiểm nguy.

Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, người con trai cả của Mẹ là Bùi Văn Ân sớm tham gia cách mạng. Đồng chí gia nhập lực lượng vũ trang từ năm 1946, giữ chức vụ Đại đội phó Đại đội 4, Tiểu đoàn 33. Những năm tháng kháng chiến trường kỳ, Mẹ sống trong nỗi lo thường trực, nhưng chưa một lần ngăn cản bước chân con. Đến tháng 12 năm 1949, tin dữ ập về: đồng chí Bùi Văn Ân đã anh dũng hy sinh trong chiến đấu. Ngày nhận giấy báo tử, Mẹ lặng người, nước mắt chảy ngược vào tim, nhưng vẫn nén đau mà nói: “Con hy sinh cho nước, mẹ tự hào.”

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi mất mát, đất nước lại bước vào cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước. Người con trai thứ Bùi Văn Cầm tiếp bước anh lên đường. Đồng chí tham gia cách mạng từ năm 1960, là Tổ trưởng tổ Đảng thoát ly, hoạt động trong điều kiện vô cùng ác liệt tại vùng tranh chấp. Năm 1969, trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ căn cứ, trước tình huống địch đi càn bất ngờ, đồng chí đã chủ động cho nổ lựu đạn để giữ bí mật và bảo toàn lực lượng, anh dũng hy sinh.

Hai lần tiễn con, hai lần không đón con về, nỗi đau của Mẹ Nguyễn Thị Hương không thể đong đếm bằng lời. Nhưng suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời, Mẹ vẫn kiên cường sống, tiếp tục che chở cho cách mạng, giữ trọn niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Trong sâu thẳm trái tim người mẹ ấy, nỗi đau riêng đã hòa vào nỗi đau chung của đất nước.

Mẹ Nguyễn Thị Hương qua đời năm 1977, khi đất nước đã hòa bình, độc lập. Sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của Mẹ được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ (theo Quyết định số 723/QĐ-CTN).

Cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Hương là một câu chuyện thời hoa lửa không ồn ào, không phô trương, nhưng lặng lẽ tỏa sáng. Đó là hình ảnh tiêu biểu của người mẹ Nam Bộ kiên trung – sẵn sàng hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn