Người có công giúp đỡ cách mạng

Ngọn lửa yêu nước trong trái tim người lính Hải quân

Nghệ An03/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn lửa yêu nước trong trái tim người lính Hải quân

Ngọn lửa yêu nước trong trái tim người lính Hải quân

Có những câu chuyện không chỉ được viết trong sách lịch sử mà còn được khắc sâu trong ký ức của những người đã đi qua chiến tranh. Và em thật may mắn khi được lắng nghe một câu chuyện như thế từ bác Nguyễn Bá Hùng – người thương binh đã dành cả tuổi trẻ để cống hiến cho Tổ quốc.

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, dưới sự hướng dẫn của cô giáo Hoàng Thị Cúc, tập thể lớp 1C chúng em đến thăm bác tại ngôi nhà nhỏ, giản dị. Bác đón chúng em bằng nụ cười hiền hậu. Mái tóc đã bạc theo năm tháng, trên cơ thể vẫn còn mang những dấu vết của chiến tranh, nhưng trong ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc về những năm tháng khoác áo lính.

Bác kể rằng mình sinh năm 1955. Năm 1974, khi vừa tròn 19 tuổi, cũng như bao thanh niên thời ấy, bác tạm biệt gia đình, gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường nhập ngũ. Đất nước còn chia cắt, tiếng bom đạn vẫn ngày đêm vang lên. Trong trái tim của chàng trai trẻ khi ấy chỉ có một suy nghĩ giản dị: "Nếu Tổ quốc cần, mình sẽ lên đường."

Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công công tác trong lực lượng Hải quân với nhiệm vụ dịch và giải mã mật mã. Đó là một công việc âm thầm nhưng vô cùng quan trọng. Những bức điện mật, những dòng ký hiệu tưởng chừng khô khan lại mang theo mệnh lệnh chiến đấu, quyết định sự an toàn của biết bao đồng đội nơi tiền tuyến. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả một trận đánh. Vì thế, mỗi lần làm nhiệm vụ, bác và đồng đội đều tập trung cao độ, làm việc không kể ngày đêm.

Theo dòng ký ức của bác, chúng em như được trở về những năm tháng khói lửa. Từ Hải Phòng đến Sài Gòn, ở đâu cũng in dấu chân của người lính. Có những ngày thiếu cơm, thiếu nước, có những đêm phải thức trắng giữa tiếng máy bay và bom đạn. Có lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Giọng bác chùng xuống khi nhắc đến những người đồng đội đã hy sinh. Cả căn phòng bỗng lặng đi. Chúng em hiểu rằng, để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, biết bao người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng những vết thương vẫn còn ở lại với người lính năm xưa. Do ảnh hưởng của bom đạn và những năm tháng chiến đấu gian khổ, bác được công nhận là thương binh hạng 1 với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động 81%.

Điều khiến em cảm phục nhất không phải là những chiến công bác kể, mà là nụ cười lạc quan của bác. Dù sức khỏe không còn như trước, bác vẫn luôn sống vui vẻ, tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương và thường xuyên kể cho thế hệ trẻ nghe về lịch sử dân tộc. Bác bảo rằng bác chỉ mong các cháu biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và trở thành những người có ích cho đất nước.

Buổi trò chuyện kết thúc, nhưng câu chuyện của bác vẫn còn vang vọng trong tâm trí em. Trên đường trở về, em nghĩ rất nhiều về những người lính đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Em hiểu rằng, hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao thế hệ cha anh.

Có lẽ, "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt, mà còn là quãng đời đẹp nhất của những người thanh niên đã dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Hùng đã thắp lên trong em ngọn lửa của lòng biết ơn và tình yêu quê hương, đất nước. Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội để xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.

Thời gian có thể làm bạc mái tóc của người lính, nhưng sẽ không bao giờ làm phai mờ những ký ức hào hùng và ngọn lửa yêu nước mà các bác đã truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn