Bài viết

“Ngọn nến tri ân”

Gia Lai13/05/2026Chu Thị Quỳnh Lớp: 11C11 (Đoàn xã Đức Cơ)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Ngọn nến tri ân”

Có những ánh sáng không đến từ mặt trời, không đến từ điện hay đèn phố, mà đến từ trái tim con người – ánh sáng của ký ức, lòng biết ơn và sự tri ân sâu thẳm. Và buổi thắp nến tri ân tại nghĩa trang liệt sĩ chính là nơi ánh sáng ấy được thắp lên rõ nhất trong em.

Chiều hôm đó, khi hoàng hôn chậm rãi buông xuống, nghĩa trang chìm trong một vẻ tĩnh lặng thiêng liêng. Những hàng bia mộ trắng đứng im như những người lính đang ngủ yên giữa đất trời quê hương. Gió thổi qua hàng cây, mang theo cảm giác vừa trang nghiêm vừa xúc động đến lạ.Chúng em, mỗi người cầm trên tay một ngọn nến nhỏ. Khi ngọn lửa được thắp lên, bóng tối dường như lùi lại. Hàng trăm ánh nến hòa vào nhau, tạo thành một dòng sáng ấm áp giữa không gian tĩnh mịch. Ánh sáng ấy không lớn, nhưng lại đủ để làm rung động cả trái tim.Em bước chậm lại trước một phần mộ liệt sĩ chưa biết tên. Trên tấm bia chỉ có vài dòng chữ đơn sơ, nhưng phía sau đó là cả một cuộc đời dừng lại ở tuổi hai mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Em đặt ngọn nến xuống, khói hương nhẹ bay lên trong gió, như một lời chào thầm lặng.Trong khoảnh khắc ấy, em bỗng nghĩ:Nếu những người nằm đây có thể nhìn thấy hôm nay, chắc hẳn họ sẽ rất yên lòng.Bởi đất nước mà họ từng đánh đổi cả tuổi trẻ để giữ gìn giờ đây đang sống trong hòa bình, bình yên và phát triển.Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến em càng thấm thía hơn cái giá của nó. Không có hòa bình nào tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của máu, nước mắt, của những bước chân không trở về và những ước mơ còn dang dở giữa chiến trường.Gió khẽ thổi qua, ngọn nến trước mộ rung nhẹ. Nhưng kỳ lạ thay, nó không tắt. Em chợt nghĩ, có lẽ giống như những người anh hùng ấy – dù thời gian có trôi qua bao lâu, họ vẫn luôn “sống” trong ký ức của dân tộc.Trong giây phút lặng im ấy, em hiểu rằng tri ân không chỉ là một hành động trong một buổi lễ. Tri ân là khi chúng em biết sống tốt hơn mỗi ngày, biết trân trọng từng phút giây bình yên, biết cố gắng học tập để không phụ lòng những người đã hy sinh.Rời nghĩa trang, ngọn nến trong tay em đã tàn, nhưng ánh sáng nó để lại thì vẫn còn mãi – một ánh sáng không nằm trên tay, mà nằm trong trái tim.Thông điệp em muốn gửi đến "Hòa bình hôm nay là sự đánh đổi bằng máu xương của cha anh"."Biết ơn là một trách nhiệm, không chỉ là cảm xúc"."Sống tốt, học tốt chính là cách tri ân thiết thực nhất".“Uống nước nhớ nguồn” là đạo lý thiêng liêng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn