Mùa hè năm 1972, tại một tọa độ lửa ở Quảng Trị, không khí đặc quánh mùi khét của khói súng và bụi đất [battle]. Đơn vị của Tín bị vây chặt dưới một hệ thống hầm ngầm dã chiến. Một trận bom rải thảm dữ dội của địch dội xuống làm sập mất lối ra duy nhất, nhốt chặt Tín cùng ba người đồng đội bị thương nặng dưới lòng đất.
Bóng tối bao trùm tất cả. Không khí trong hầm trở nên vô cùng ngột ngạt. Lương thực cạn kiệt, nước uống chỉ còn vài ngụm nhỏ dưới đáy bi-đông.Tín là người duy nhất không bị thương nặng. Anh nén nỗi sợ hãi, mò mẫm trong ba lô và tìm thấy một cây nến nhỏ – kỷ vật hiếm hoi mà cô em gái ở quê nhà gửi tặng trước ngày anh đi. Tín thắp nến lên. Ánh sáng vàng vọt, nhỏ nhoi lan tỏa, thắp sáng những gương mặt tái nhợt vì mất máu và mệt mỏi của đồng đội."Cố lên các cậu! Chỉ cần nến còn sáng, chúng ta vẫn còn hy vọng!", Tín khẽ nói để động viên anh em.Thế nhưng, thời gian trôi qua, ngọn nến ngắn dần. Điều đáng sợ hơn cả bóng tối là lượng oxy trong căn hầm kín mít đang cạn kiệt rất nhanh. Tiếng thở của các thương binh bắt đầu nặng nhọc, gấp gáp.Nhận thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tín biết rằng ngọn nến đang đốt cháy nốt những chút dưỡng khí cuối cùng để duy trì sự sống cho đồng đội. Nếu anh không dập nến, tất cả sẽ ngạt thở trước khi đội cứu hộ đào được tới đây. Nhưng nếu dập nến, bóng tối và sự tuyệt vọng sẽ bóp nghẹt tinh thần của họ.Tín hít một hơi thật sâu. Anh cúi xuống, thổi tắt ngọn nến. Bóng tối đặc quánh lại ập đến."Tín ơi... nến tắt rồi sao em?", một thương binh thều thào hỏi trong sợ hãi.Tín mò mẫm trong bóng tối, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của người đồng đội: "Nến hết rồi anh ạ. Nhưng em vẫn ngồi ngay đây với các anh. Đội cứu hộ sắp đến rồi, cố lên anh!".Nói rồi, Tín dồn hết sức tàn còn lại để dùng chiếc xẻng nhỏ bới từng chút đất đá ở ngách hầm sập nhằm tìm kiếm khe hở cho không khí lọt vào, nhường lại từng hơi thở ít ỏi trong hầm cho các thương binh nằm nghỉ. Anh làm việc không ngừng nghỉ trong câm lặng cho đến khi kiệt sức.Tám tiếng đồng hồ nghẹt thở trôi qua. Khi đội cứu hộ bới được đất đá vào đến nơi, ba người thương binh vẫn còn sống, nhưng Tín đã hy sinh vì kiệt sức và ngạt khí. Anh nằm gục bên vách đất, tay vẫn ôm chặt chiếc xẻng nhỏ.Nhiều năm trôi qua, hòa bình đã rực rỡ trên khắp quê hương. Cứ mỗi năm vào ngày giỗ Tín, những người đồng đội được cứu sống năm xưa lại cùng nhau thắp lên một ngọn nến nhỏ. Trong ánh lửa lung linh ấy, họ vẫn luôn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của người chiến sĩ dũng cảm đã dùng chính sự sống và hơi thở của mình để đổi lấy bình yên cho họ [battle].