Ngọn Nến Trong Hầm
Giữa 81 ngày đêm khốc liệt ở Thành cổ Quảng Trị, một ngọn nến nhỏ thắp lên trong căn hầm trú ẩn đã sưởi ấm tinh thần đồng đội giữa bom đạn mịt mù.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị ngày đêm rung chuyển bởi bom pháo. Những đoạn tường thành cổ kính bị đánh sập, giao thông hào ngập bùn, khói súng phủ kín bầu trời. Ông Phạm Đức Thành khi ấy là chiến sĩ công binh, chuyên sửa hầm trú ẩn và gia cố công sự sau mỗi trận pháo kích. Một đêm mưa lớn, đơn vị ông rút tạm vào căn hầm đất nhỏ sau nhiều giờ chiến đấu liên tục. Trong hầm chỉ đủ chỗ cho vài người ngồi co ro. Quần áo ai cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy mặt. Ngoài kia, pháo vẫn nổ từng chập. Bên trong hầm tối đặc, chỉ nghe tiếng thở nặng nhọc và tiếng mưa nhỏ qua mái đất. Lúc ấy, ông Thành lục túi áo, lấy ra một đoạn nến nhỏ dài chưa đầy ngón tay – thứ ông giữ lại từ lần tiếp tế trước. Ông châm lửa bằng que diêm cuối cùng. Ánh nến bùng lên yếu ớt, soi rõ những gương mặt lấm lem nhưng trẻ trung của đồng đội. Một người cười khẽ: “Có đèn rồi, cứ như ở nhà.” Người khác lấy mảnh giấy đã nhàu ra đọc lại địa chỉ gia đình. Có người tranh thủ khâu lại nút áo. Có người ngồi nhìn ngọn nến mà nhớ mẹ, nhớ quê. Ông Thành đặt ngọn nến giữa hầm rồi nói: “Còn sáng là còn vững lòng.” Mọi người chuyền nhau bi đông nước, chia nhau mẩu lương khô cuối cùng. Ngoài kia bom đạn vẫn gào thét, nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, ánh nến khiến ai cũng thấy lòng dịu lại. Khi nến sắp tàn, chiến sĩ trẻ tên Hưng cẩn thận hứng từng giọt sáp chảy xuống để mai còn dùng tiếp. Rạng sáng, pháo ngớt dần. Đơn vị lại bước ra chiến hào tiếp tục nhiệm vụ. Nhiều năm sau, trở lại Thành cổ, ông Thành kể: “Đêm đó chúng tôi không có gì ngoài một ngọn nến. Nhưng nó đủ để giữ tinh thần cả tổ.” Ngọn nến trong hầm năm ấy không chỉ soi sáng bóng tối, mà còn thắp lên niềm tin, tình đồng đội và ý chí kiên cường của người lính tại Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng thời hoa lửa.



