Bài viết

Ngọn núi lửa ở Đồi Him Lam

Câu chuyện tái hiện lại khoảnh khắc anh hùng, quả cảm của Anh hùng Liệt sĩ Phan Đình Giót trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam. Giữa mưa bom bão đạn, anh đã lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai, dập tắt hỏa lực của kẻ thù để mở đường cho đồng đội tiến lên giành chiến thắng.

Tây Ninh06/07/2026Lê Thành Phú (xã Bình Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn núi lửa ở Đồi Him Lam

Mùa xuân năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ trở thành tâm điểm của cuộc đối đầu sinh tử giữa quân đội nhân dân Việt Nam và tập đoàn cứ điểm "bất khả xâm phạm" của quân viễn chinh Pháp. Đêm 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng mở màn chiến dịch vang lên. Mục tiêu đầu tiên là cứ điểm Him Lam — một trong những trung tâm đề kháng mạnh nhất của địch.

Trong hàng ngũ những chiến sĩ xung kích lao lên dưới làn mưa đạn đêm hôm đó, có Phan Đình Giót, một người con của quê hương Hà Tĩnh. Anh mang theo hành trang là lòng căm thù giặc sâu sắc và một quyết tâm sắt đá: "Chưa phá tan cứ điểm, chưa chịu lui quân".

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Pháo binh ta gầm vang, nhưng hỏa lực từ các lô cốt của địch ở cứ điểm Him Lam cũng bắn ra như trút nước. Đội hình xung kích của ta bị chặn lại trước những hàng rào dây kẽm gai dày đặc. Nhiều đồng đội của Phan Đình Giót đã ngã xuống. Bản thân anh cũng đã bị thương ở đùi, máu chảy ướt đẫm ống quần, nhưng anh vẫn nén đau, một tay ôm súng, một tay bám vào vách đất để nhích từng mét về phía trước.

Khi đại đội của anh tiếp cận được sát lô cốt chính của địch, một hỏa lực mạnh từ lỗ châu mai bất ngờ quét ra dữ dội. Khẩu trung liên của giặc điên cuồng khạc lửa, ghim chặt các chiến sĩ ta xuống mặt đất. Súng bộc phá của ta không thể tiếp cận, thương vong của đơn vị ngày một tăng lên, trận đánh có nguy cơ bị bế tắc.

Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót nhìn thẳng về phía lỗ châu mai đang đỏ rực lửa đạn. Anh hiểu rằng, mỗi một giây chần chừ là thêm nhiều đồng đội phải ngã xuống, và vận mệnh của trận đánh mở màn này đang nằm trên vai những người chiến sĩ xung kích như anh.

Lợi dụng lúc địch đang tập trung hỏa lực sang hướng khác, anh dùng hết sức bình sinh còn lại, trườn nhanh qua làn đạn, áp sát vào vách lô cốt. Anh bắn hết băng súng tiểu liên vào lỗ châu mai, rồi ném tiếp những quả lựu đạn cuối cùng. Nhưng hỏa lực của địch chỉ tạm câm lặng trong vài giây rồi lại tiếp tục điên cuồng nhả đạn.

Không còn vũ khí, không còn lựu đạn, trong đầu người chiến sĩ trẻ lúc ấy chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Phải dập tắt khẩu súng này!

Phan Đình Giót đứng thẳng dậy. Anh quay đầu nhìn lại hướng đồng đội lần cuối, rồi lấy đà, lao cả thân hình lực lưỡng của mình vào bịt kín lỗ châu mai của địch.

Tiếng súng địch khựng lại đột ngột. Cả trận địa chợt lặng đi một nhịp trước sự hy sinh quá đỗi hào hùng ấy. Tiếng hô "Trả thù cho anh Giót!" vang lên xé rách màn đêm. Chớp thời cơ, các chiến sĩ xung kích như những mãnh hổ đồng loạt đứng dậy, vượt qua cửa mở, ôm bộc phá đánh sập lô cốt địch, làm chủ hoàn toàn cứ điểm Him Lam.

Phan Đình Giót ngã xuống khi vừa tròn 32 tuổi. Anh đã biến thân mình thành một lá chắn, một ngọn núi lửa rực cháy để soi đường cho khúc khải hoàn của chiến dịch Điện Biên Phủ. Sự hy sinh của anh là biểu tượng bất tử cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn