Cựu chiến binh

NGỌT BÙI SAN SẺ – TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA NĂM THÁNG GIAN KHỔ

Khánh Hòa24/04/2026chi đoàn thôn 13 (chi đoàn thôn 13)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh đầy thiếu thốn, có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé lại trở thành ký ức lớn lao theo suốt cuộc đời người lính. Với bác Võ Văn Thức, sinh năm 1933, quê ở Phú Yên, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không phải là những trận đánh ác liệt, mà chính là tình đồng đội – thứ tình cảm đã giúp con người vượt qua mọi gian khổ.

Bác kể, những năm hành quân trong rừng, cái đói luôn là nỗi ám ảnh thường trực. Lương thực khan hiếm, mỗi người chỉ được chia một phần rất ít. Có những ngày, cả tiểu đội chỉ còn lại vài nắm gạo, phải nấu thành cháo loãng để chia nhau.

Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình người lại hiện lên rõ nhất.

Có lần, đơn vị vừa hành quân dài ngày, ai cũng mệt lả. Đến khi dừng chân, kiểm lại lương thực thì gần như cạn sạch. Một người trong tổ còn giữ lại được một ít đường – thứ hiếm hoi và quý giá lúc bấy giờ. Thay vì giữ cho riêng mình, anh lặng lẽ hòa đường vào nước, chia đều cho từng người một.

Mỗi người chỉ được một ngụm nhỏ.

Ngọt rất ít.

Nhưng ấm rất nhiều.

Bác Thức nói, cái vị ngọt ấy không chỉ là của đường, mà là của tình đồng đội. Giữa rừng sâu, nơi thiếu thốn đủ bề, chỉ một hành động nhỏ cũng đủ làm ấm lòng người khác.

Không chỉ là chia nhau miếng ăn.

Đó còn là chia nhau từng giọt nước khi khát, từng tấm áo khi trời lạnh, từng lời động viên khi mệt mỏi. Có người sốt rét, cả đơn vị thay nhau chăm sóc. Có người bị thương, đồng đội cõng đi suốt chặng đường dài, không bỏ lại phía sau.

“Ở chiến trường, không ai sống cho riêng mình” – bác nói.

Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng gió thổi qua tán cây, mỗi người lại kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình. Có người kể về mẹ già, có người nhắc đến người vợ trẻ, có người chỉ mong sau này được về lại làng cũ.

Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi cái đói, cái mệt, và cả nỗi sợ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, bác Võ Văn Thức vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt, từng câu chuyện, từng lần chia nhau một ngụm nước hay một chút đường hiếm hoi.

Bác nói, điều khiến bác trân quý nhất không phải là mình đã đi qua bao nhiêu trận đánh, mà là đã được sống trong một tập thể mà ở đó, con người biết thương nhau như ruột thịt.

Hôm nay, khi kể lại, giọng bác chậm rãi nhưng ấm áp:

“Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng làm cho con người biết sống vì nhau hơn.”

Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng cho một giá trị lớn – rằng trong hoàn cảnh khó khăn nhất, tình người vẫn luôn là thứ quý giá nhất.

Và có lẽ, chính những “vị ngọt” giản dị năm xưa ấy đã góp phần làm nên sức mạnh để người lính Việt Nam đi qua chiến tranh, giữ vững niềm tin và cùng nhau hướng tới ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn