“Ngụm nước cuối cùng”
Hôm ấy đơn vị tôi hành quân suốt ngày dưới nắng. Nước mang theo đã cạn từ trưa, cổ ai cũng khô rát.
Đến chiều, một đồng chí trong tổ còn lại một bi đông nhỏ. Anh mở ra, nhìn một lúc rồi đưa cho người bên cạnh:
“Uống đi, cậu yếu rồi.”
Người kia lắc đầu:
“Cậu uống trước đi.”
Họ cứ đẩy qua, đẩy lại. Cuối cùng, người lính ấy nhấp một ngụm rất nhỏ, rồi đưa cho tôi. Tôi cũng chỉ dám uống một chút.
Cứ thế, một bi đông nước chuyền qua gần chục người. Khi đến người cuối cùng thì gần như không còn gì.
Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu: ai cũng khát, nhưng không ai nỡ uống phần của riêng mình.



