Ngụm nước giữa đường
Bà Nguyễn Thị Vọng, sinh năm 1957, quê TP. Hồ Chí Minh, vẫn luôn xem một ngụm nước giữa những ngày làm nhiệm vụ là ký ức khó quên nhất của tuổi trẻ.
Đó là một buổi trưa nắng gắt. Sau nhiều giờ vận chuyển hàng phục vụ lực lượng phía trước, ai cũng thấm mệt. Bình nước mang theo chỉ còn lại một ít. Mọi người chuyền tay nhau từng ngụm nhỏ, đủ để làm dịu cơn khát rồi lại tiếp tục lên đường.
Bà nhớ nhất khoảnh khắc một người trong đoàn mỉm cười nói: "Cố thêm chút nữa, sắp tới nơi rồi." Chỉ một câu nói giản dị nhưng đã tiếp thêm động lực cho cả đoàn vượt qua chặng đường còn lại.
Đến hôm nay, điều còn đọng lại trong bà không phải là cái nắng gay gắt hay những bước chân mỏi mệt, mà là tình đồng đội được vun đắp từ những điều bình dị nhất. Một ngụm nước sẻ chia, một lời động viên đúng lúc hay một bàn tay đỡ lấy khi đồng đội mệt lả – tất cả đã trở thành những ký ức đẹp của một thời cống hiến.
Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng tinh thần đoàn kết, sẻ chia và trách nhiệm với Tổ quốc vẫn luôn là những giá trị được các thế hệ đi trước truyền lại, để hôm nay và mai sau tiếp tục gìn giữ và phát huy.



