Ngụm nước giữa lằn ranh sinh tử
Giữa chiến trường khốc liệt, khi bom đạn dội xuống như xé toạc không gian, anh Lợi – người con của Kỳ Xuân – nằm gục bên mép chiến hào. Cơ thể anh rã rời, cổ họng khô khốc vì nhiều giờ liền không có nước.
Bên cạnh, người đồng đội tên Thành cũng đã kiệt sức. Trong bi đông chỉ còn lại vài giọt nước cuối cùng. Thành mở nắp, nhìn anh Lợi rồi khẽ nói: “Uống đi, cậu cần hơn tôi”.
Anh Lợi lắc đầu, ánh mắt cương nghị: “Chia đôi”. Hai người nhường nhau từng ngụm nhỏ, như chia sẻ cả sự sống mong manh giữa chiến trường.
Sau trận chiến, cả hai đều sống sót. Nhưng điều còn đọng lại không phải chỉ là chiến thắng, mà là tình đồng đội thiêng liêng – nơi một ngụm nước nhỏ bé có thể trở thành biểu tượng của lòng nhân ái và sự hy sinh.



