Ngược dòng thời gian về những ngày rừng núi Cao Bằng
Có những con người mà cuộc đời họ đã hóa thân thành ngọn núi, thành dòng sông, để mỗi khi soi mình vào lịch sử, ta thấy tim mình thắt lại vì cảm phục và tự hào. Anh hùng La Văn Cầu chính là một người như thế, một huyền thoại sống, người đã viết nên khúc tráng ca bằng máu và ý chí sắt đá, để lại cho hậu thế một bài học về lòng tận trung với nước, tận hiếu với dân.
Ngược dòng thời gian về những ngày rừng núi Cao Bằng còn chìm trong màn sương của kiếp nô lệ, ta thấy bóng dáng một chàng trai dân tộc Tày với đôi mắt sáng và trái tim sục sôi. Trước năm 1945, khi cách mạng còn là những tia lửa nhỏ nhoi giữa đêm trường, ông đã dấn thân vào con đường hiểm nguy. Ký ức về những ngày "nếm mật nằm gai", những bát cơm sẻ nửa của đồng bào hay sự bao bọc thầm lặng của những người mẹ nghèo giúp đỡ cách mạng đã hun đúc nên một linh hồn không biết cúi đầu. Nhưng có lẽ, khoảnh khắc định mệnh dưới chân đồn Đông Khê năm 1950 mới thực sự tạc nên bức tượng đài bất tử về ông. Giữa làn mưa bom bão đạn, khi cánh tay phải đã dập nát và trở thành vật cản trên con đường tiến công, ông không chọn sự gục ngã. Trong phút giây mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau một hơi thở, ông đã đưa ra một lời khẩn cầu kì lạ nhất lịch sử "Chặt giúp tôi cánh tay này!". Nhát mác hạ xuống, một phần thân thể rơi vào lòng đất mẹ, nhưng ý chí của người chiến sĩ ấy lại vút cao hơn bao giờ hết. Hình ảnh người con đất Việt, nén cơn đau xé tâm can, tay trái ôm khối bộc phá lao thẳng vào cửa tử để mở đường máu cho đồng đội, đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng. Ông không chỉ chặt đi cánh tay đau đớn, mà ông đã chặt đứt cả nỗi sợ hãi, dâng hiến trọn vẹn xương máu để đổi lấy hai chữ "Tự do". Chiến tranh khép lại, người anh hùng ấy trở về giữa đời thường, lặng lẽ và giản dị như cây tùng, cây bách giữa đại ngàn. Mang trên mình vết thương của một thời lửa đạn, là một cựu chiến binh và cũng là một thân nhân của biết bao đồng đội đã nằm lại chiến trường, ông chưa một ngày ngơi nghỉ. Với đôi vai không còn vẹn nguyên, ông vẫn miệt mài lao động, vẫn là nhân chứng sống truyền lửa cho thế hệ trẻ. Nhìn ông, ta thấy hình ảnh của những Anh hùng lao động thầm lặng, không cần phô trương nhưng sức lan tỏa thì mạnh mẽ vô cùng.
Hôm nay, đứng giữa lòng thành phố hòa bình, ta vẫn thấy một cụ già có nụ cười hiền từ. Ông sống giữa lòng dân, trong tình yêu thương của cộng đồng và sự kính trọng của lớp lớp cháu con. Cuộc đời ông là minh chứng rằng dù da thịt có thể khuyết thiếu, nhưng nếu lòng yêu nước vẹn tròn, con người ta có thể làm nên những điều kỳ diệu vượt xa mọi giới hạn.
Gửi đến ông, người chiến sĩ của năm 1945, cảm ơn ông người anh hùng của mùa đông biên giới 1950. Khúc tráng ca về "cánh tay thép" sẽ còn ngân vang mãi, như một lời nhắc nhở Độc lập này được dệt bằng máu, hòa bình này được đổi bằng những phần thân thể gửi lại trên chiến trường. Chúng ta, những người thừa hưởng trái ngọt hôm nay, xin được khắc ghi và nguyện sống sao cho xứng đáng với sự dâng hiến vô bờ bến ấy.



