Cựu chiến binh

 NGƯỜI ANH CHƯA KỊP VỀ

Nghệ An07/07/2026: Vũ Thị Thuỳ- (thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI ANH CHƯA KỊP VỀ

Tác giả: Vũ Thị Thuỳ-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Đỗ Văn Minh

-Năm Sinh:1949

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi theo năm tháng. Đối với ông Đỗ Văn Minh, sinh năm 1949, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, ký ức về người anh trai đã hy sinh trong những năm kháng chiến chống Mỹ luôn là điều khiến ông xúc động mỗi khi nhắc lại.

Ông Minh kể rằng anh trai ông là Đỗ Văn Lâm, sinh năm 1945. Là con cả trong gia đình, ông Lâm từ nhỏ đã chịu khó, luôn nhường nhịn các em và giúp cha mẹ quán xuyến mọi công việc đồng áng. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ông luôn động viên các em cố gắng học hành và sống tử tế.

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt, Đỗ Văn Lâm viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời hứa với cha mẹ rằng sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về xây lại ngôi nhà cũ cho gia đình.

Sau thời gian huấn luyện, ông Lâm được biên chế vào một đơn vị bộ binh chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Những lá thư gửi về nhà không nhiều, nhưng lần nào ông cũng dặn cha mẹ giữ gìn sức khỏe và nhắc các em thay anh chăm sóc gia đình.

Theo lời ông Minh, cuối năm 1968, trong một trận đánh bảo vệ vị trí đóng quân, đơn vị của anh trai ông bị đối phương tiến công dữ dội. Dù chiến đấu kiên cường, ông Lâm đã anh dũng hy sinh khi cùng đồng đội giữ vững trận địa, tạo điều kiện để lực lượng phía sau rút lui an toàn.

Ngày nhận được giấy báo tử, cả gia đình chìm trong đau thương. Mẹ ông Minh nhiều năm vẫn giữ chiếc khăn tay và những lá thư của người con trai cả như những kỷ vật quý giá nhất. Cha ông lặng lẽ chăm sóc bàn thờ con, luôn tin rằng sự hy sinh ấy là niềm tự hào của cả gia đình.

Ông Minh chia sẻ rằng, dù không được gặp lại anh trai, ông luôn coi anh là tấm gương để noi theo. Những lời dặn dò trong các bức thư năm xưa đã trở thành động lực giúp ông sống có trách nhiệm, chăm lo gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.

Mỗi dịp đến Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27 tháng 7, ông Đỗ Văn Minh đều cùng con cháu đến nghĩa trang liệt sĩ dâng hương tưởng niệm. Ông mong các thế hệ sau luôn ghi nhớ sự hy sinh của những người đã ngã xuống, bởi chính họ đã góp phần mang lại cuộc sống hòa bình, ấm no cho đất nước hôm nay.

Tác giả

Vũ Thị Thuỳ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
 NGƯỜI ANH CHƯA KỊP VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa