Người anh hùng có trái tim nhân ái
Người “anh hùng” có trái tim nhân ái
Nguyên tắc thực tế, thực tiễn, luôn gần gũi với quần chúng nhân dân, nắm bắt hơi thở cuộc sống đã tạo nên “ông Sáu 01” độc nhất, vô nhị cả nước, cũng là niềm tự hào của người dân quê hương Vĩnh Long, đã góp phần quan trọng tạo nên những chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước trong sự nghiệp toàn dân xây đời sống văn hóa khu dân cư từ hơn 20 năm trước. Có thể nói, đây là cơ sở là lý luận nền tảng để hình thành công cuộc xây dựng nông thôn mới và văn minh đô thị ngày nay. Đóng góp này mang tầm vóc tư duy, tầm nhìn vượt trước của ông Sáu Kỳ; một điều nữa không kém phần quan trọng so với lý luận, chính là cách thức tổ chức, thực hiện cho mỗi giai đoạn phát triển mở rộng nội dung, nội hàm của Chỉ thị 01.
Ông Sáu Kỳ nhớ lại, kỷ niệm khó quên trên đường ra Hà Nội họp triển khai Thông tri 04 của Trung ương UBMTTQ Việt Nam, xe đoàn Vĩnh Long… bị hư tại Nha Trang nằm lại 2 ngày, ra tới nơi mọi chuyện đã xong. Coi như “mù tịt”, về triển khai sai thành “Tổ tự quản”, thay vì đơn vị cơ sở phải là ấp. Cho đến sơ kết 1 năm tại An Giang, mới vỡ lẽ và… làm lại từ đầu.
Ông Sáu kể lại: “Về cơ quan giao việc hết cho cấp phó, tôi ôm đống tài liệu “đóng cửa” nghiên cứu. Tôi phát hiện vấn đề là toàn dân, toàn diện, bao trùm, nhưng chỉ có 5 nội dung mà chỉ riêng Mặt trận thì chỉ có vận động tuyên truyền là không thể làm nổi, nên Vĩnh Long đã bổ sung nội dung “chính trị”, chuyển thành chỉ thị của Tỉnh ủy, mới có sức nặng”. Chỉ thị 01 đã ra đời như vậy đó, Vĩnh Long từ “đi sau, làm sai” đã góp với Trung ương hình thành một chủ trương lớn với 2 nội dung quan trọng: Ban Tổ chức Tỉnh ủy chuẩn bị cán bộ, mỗi tỉnh ủy viên hoặc lãnh đạo đầu ngành nhận chỉ đạo xã; hàng năm Tỉnh ủy phải có dự trù kinh phí. Kế đó, Chỉ thị 01 được xem là “chiếc gậy” để Mặt trận tổ chức thực hiện. Từ cơ sở ấp, Vĩnh Long xây dựng tiếp nội dung, tiêu chí cho Tổ tự quản, đến hộ gia đình. Không dừng lại ở đời sống văn hóa khu dân cư, lại tiếp tục mở rộng phạm vi, nội hàm ra văn minh cộng cộng, từ: cơ quan, trường học, bến xe, nơi thờ tự… Như vậy, Chỉ thị 01 đã không để ai đứng ngoài cuộc từ lãnh đạo cao nhất tỉnh cho đến anh xe ôm, chị tiểu thương, giới tu hành…
Mà theo cách nói của ông Sáu Kỳ, là chúng ta đã tiến hành theo chiến thuật “leo thang” và cứ hết nấc này đến nấc khác, công cuộc xây dựng thay đổi bộ mặt nông thôn, đô thị sẽ không có “nấc thang cuối cùng”. Hình như câu nói này nó cũng “vận đúng vào cuộc đời ông Sáu”, khi mà Chỉ thị 01 đang bước vào giai đoạn “chuyển từ chiều rộng sang chiều sâu”, thì tuổi hưu réo gọi. Vậy là bắt đầu cuộc dấn thân mới, mà lạ lùng khi tuổi càng cao thì sự cống hiến của ông Sáu càng tăng thêm nhiệt huyết, càng lan tỏa rộng và sâu hơn ở nhiều lĩnh vực. Để rồi từ “ông Sáu 01”, Vĩnh Long có thêm “ông Bụt” của hàng ngàn, hàng vạn gia đình, cá nhân nghèo, khuyết tật, trẻ em bị tim bẩm sinh… Bước qua Hội bảo trợ bệnh nhân nghèo- “Hội 4 không” (không trụ sở cơ quan, không lương, không cơ quan cấp trên, không kinh phí), ông Sáu Kỳ tiếp tục trở thành hiện tượng đặc biệt của cả nước và những con số hàng chục, hàng trăm tỷ vận động, hàng ngàn căn nhà, hàng ngàn ca mổ tim ở Vĩnh Long đã san sẻ bớt cho các tỉnh bạn… chỉ mới nói lên “phần nổi” phẩm chất của một anh hùng lao động. Có chứng kiến những bước chân ông già “mái tóc bạc phơ” lặn lội khắp xã, ấp trên quê hương này, mới hiểu được một tấm lòng nhân ái, yêu thương cao cả.
Vĩnh Long có bao nhiêu xã, bao nhiêu ấp, thì đều có in dấu chân của “ông Sáu 01” và “ông Bụt” Sáu Kỳ. Khi đi theo đoàn, lúc ngồi xe ôm cồng cộc vào tận vùng quê nghèo hẻo lánh, những căn nhà gieo neo giữa đồng sâu, ông cũng phăm phăm lội bộ hàng mấy cây số. Không chỉ trao tặng số tiền mà để hiểu tường tận từng hoàn cảnh, từng tâm tư, từng cảnh đời, để mỗi quyết định, giải pháp đưa ra nó vừa phù hợp với hoàn cảnh thực tế, vừa gửi gắm sự động viên, trao cho nhau hơi ấm chân thành từ trái tim đến những trái tim.



