QĐND - Ở Hội Cựu chiến binh TP Hồ Chí Minh, chúng tôi được nghe nhiều cựu chiến binh kể về người chiến sĩ Đặc công Hải quân cảm tử là Đại tá Hoàng Kim Nông, Anh hùng LLVT nhân dân, nguyên Phó lữ đoàn trưởng về chính trị Lữ đoàn 171 (nay thuộc Vùng 2 Hải quân). 38 năm gắn bó với biển, làm theo lời Bác Hồ dạy, ông trực tiếp chiến đấu hơn 50 trận, đánh chìm nhiều tàu Hải quân Mỹ.
Khai thêm tuổi để đi bộ độiVới ước mơ làm chiến sĩ Hải quân, trong khí thế cả nước ra trận chống Mỹ, cứu nước, tháng 6-1963, Hoàng Kim Nông, quê ở xã Quảng Nga (Quảng Xương, Thanh Hóa) đã khai thêm một tuổi để được vào bộ đội. Kết thúc khóa huấn luyện chiến sĩ mới tại Tiểu đoàn 2, Khu tuần phòng 2, Quân chủng Hải quân, Hoàng Kim Nông được cấp trên gợi ý theo học ngành quân y, nhưng ông đã từ chối và tình nguyện xin đơn vị cho xuống tàu đi chiến đấu. Tháng 9-1964, ông nhận nhiệm vụ tại Tàu 187, căn cứ II Hải quân, đứng chân trên địa bàn sông Gianh, tỉnh Quảng Bình - nơi có những dãy núi nhấp nhô, cát trắng nối dài tới chân sóng. Đã bao năm trôi qua, ông vẫn nhớ cảm giác mới lạ trong đêm đầu tiên ngủ dưới boong tàu. "Sóng đánh bì bõm suốt đêm, con tàu tròng trành, lắc lư làm tôi không sao ngủ được. Một đêm, hai đêm… tôi đã quen dần với sóng biển"- Ông Nông nhớ lại. Yêu cầu đặt ra cho từng chiến sĩ Hải quân là ai cũng đều phải biết nhiệm vụ của nhau, có khả năng sẵn sàng thay thế nhau khi cần thiết. Do vậy, ông luôn tích cực học lái tàu, luyện tập các phương án chiến đấu, thực hiện tuần tra... Ông kể: "Nhiều lần tuần tra dài ngày trên biển vô cùng vất vả, có ngày, tôi không ăn được, miệng đắng ngắt. Những lúc khó khăn như thế, tôi luôn nhớ lời Bác Hồ dạy, là động lực để tôi phấn đấu, trở thành người chiến sĩ Hải quân thực thụ".
Trong trận đầu chiến đấu, ngày 22-4-1965, tại vùng biển xã Xuân Phổ (Nghi Xuân, Hà Tĩnh), đánh trả sự oanh tạc của máy bay Mỹ, Hoàng Kim Nông cùng đồng đội anh dũng chiến đấu bắn rơi 3 máy bay Mỹ. Mặc dù bị 3 vết thương, con tàu không còn người lái, tròng trành, lảo đảo trên biển. Ông đã cố gồng mình bò lên nắm lấy tay lái, điều khiển tàu vượt qua làn bom đạn của địch. Đến khoảng 17 giờ cùng ngày, trận đánh kết thúc, tàu 187 góp phần giữ vững vùng biển, chi viện cho lực lượng trên bờ. Sau hơn 3 năm tôi luyện trên tàu 187, đến tháng 1-1969, ông vinh dự nhận nhiệm vụ tại Hải đoàn 126 Đặc công Hải quân - một đơn vị đặc biệt, thực hiện các nhiệm vụ khó khăn, bất ngờ.