Người anh hùng Đất Đỏ (4)
Câu Chuyện Chiến Đấu Qua Các Giai Đoạn
Cuộc đời hoạt động cách mạng của Võ Thị Sáu, tuy ngắn ngủi, nhưng đầy ắp những chiến công và sự hy sinh phi thường.
Giai đoạn 1: Đấu tranh du kích tại quê nhà (1949–1950)
Chị được giao nhiệm vụ ám sát những tên tay sai đắc lực của Pháp, gây tiếng vang lớn, góp phần làm suy yếu bộ máy cai trị của địch ở địa phương.
Trận đánh Tết Canh Dần (1950): Chị được giao nhiệm vụ ném lựu đạn tại chợ Đất Đỏ nhằm diệt hai tên quan chức Pháp và tay sai nguy hiểm là cai tổng Tòng và cò Mi. Tuy nhiệm vụ không thành công hoàn toàn, nhưng đã gây chấn động mạnh, chứng tỏ sự quả cảm và mưu trí của chị.
Giai đoạn 2: Bị bắt và giam cầm (Đầu năm 1950 – 1952)
Sau trận đánh, chị bị địch bắt vào tháng 2 năm 1950. Dù bị tra tấn dã man và dụ dỗ, chị vẫn giữ vững khí tiết cách mạng.
Trong tù: Chị trở thành tấm gương sáng cho các tù nhân khác. Chị kiên quyết không khai báo, giữ trọn bí mật tổ chức, thể hiện ý chí quật cường của người chiến sĩ cộng sản. Bọn giặc Pháp, thất bại trong việc khuất phục chị, đã đưa chị ra xét xử.
Giai đoạn 3: Ra pháp trường và sự hy sinh bất tử (23 tháng 1 năm 1952)
Dù Tòa án binh của Pháp không thể kết án tử hình một người dưới 18 tuổi theo luật pháp của chính họ, nhưng với ý đồ dập tắt tinh thần cách mạng, chúng vẫn bất chấp đưa chị ra Côn Đảo và xử bắn.
Phút cuối cùng: Khi bị dẫn ra pháp trường tại Côn Đảo, chị không hề run sợ. Chị từ chối bị bịt mắt, cất cao tiếng hát Quốc ca và hô vang khẩu hiệu cách mạng. Câu nói nổi tiếng của chị trước khi hy sinh là: "Tao không sợ! Chúng mày hãy mở mắt ra mà nhìn!"
Ý nghĩa: Sự hy sinh của chị khi chỉ mới 19 tuổi đã truyền lửa và niềm tin mạnh mẽ cho đồng bào và chiến sĩ cả nước, biến Côn Đảo từ "địa ngục trần gian" thành trường học cách mạng



