NGƯỜI ANH HÙNG DIỆT XE TĂNG
Dũng sĩ tay không diệt xe tăng, biểu tượng quả cảm của bộ đội cụ Hồ."
Xuất thân (1930 - 1945): Sinh ra tại xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, ông sớm giác ngộ lý tưởng và tham gia tự vệ tại địa phương từ những ngày đầu Tổng khởi nghĩa.
Quá trình chiến đấu (1946 - 1951): Nhập ngũ năm 1946, ông nổi tiếng với tinh thần "đã đánh là phải thắng". Trong chiến dịch Hòa Bình (1951), tại trận Giang Mỗ, khi xe tăng địch càn quét dữ dội, ông đã dũng cảm dùng lựu đạn và thủ pháo áp sát, nhảy lên nóc xe tăng địch để tiêu diệt gọn kíp lái.
Chiến công oanh liệt (1952): Trong trận đánh đồn Pheo, dù bị thương nặng ở cả hai chân, ông vẫn không rời trận địa, tiếp tục chỉ huy tiểu đội phá hàng rào dây thép gai, tạo cửa mở cho đơn vị tiến công. Hành động "tay không bắt giặc" và dùng thủ pháo diệt xe tăng của ông đã trở thành bài học quân sự kinh điển.
Lý tưởng & Vinh danh: "Còn hơi thở là còn chiến đấu". Ông hy sinh anh dũng vào tháng 2/1952. Năm 1952, ông là một trong 7 người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.



