Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ANH HÙNG LA VĂN CẦU

Anh sinh năm 1932 tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc – cái nôi của cách mạng, chàng trai La Văn Cầu sớm mang trong mình dòng máu quật cường của người con vùng cao. Năm 1948, anh nhập ngũ khi mới 16 tuổi, mang theo khát vọng giải phóng bản làng khỏi ách nô lệ. Trong mắt đồng đội, La Văn Cầu là một chiến sĩ bộc phá dũng cảm, luôn nhận về mình những phần việc hiểm nguy nhất mà không một chút nề hà. Khoảnh khắc đã tạc tên anh vào lịch sử diễn ra vào đêm

Vĩnh Long25/02/2026Nhi-Thuận sưu tầm (Liên đội trường THCS Tích Thiện- xã Trà Ôn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính già năm xưa, có những câu chuyện vượt xa giới hạn chịu đựng của một con người bình thường, trở thành biểu tượng của sự can trường đến kinh ngạc. Nếu để chọn một hình ảnh đại diện cho tinh thần "quyết chiến quyết thắng" của quân đội ta trong chiến dịch Biên giới 1950, tôi sẽ kể cho bạn nghe về La Văn Cầu – người chiến sĩ dân tộc Tày đã dùng chính sự hy sinh đau đớn của thân thể để mở đường cho đại thắng.

Anh sinh năm 1932 tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng. Lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc – cái nôi của cách mạng, chàng trai La Văn Cầu sớm mang trong mình dòng máu quật cường của người con vùng cao. Năm 1948, anh nhập ngũ khi mới 16 tuổi, mang theo khát vọng giải phóng bản làng khỏi ách nô lệ. Trong mắt đồng đội, La Văn Cầu là một chiến sĩ bộc phá dũng cảm, luôn nhận về mình những phần việc hiểm nguy nhất mà không một chút nề hà. Khoảnh khắc đã tạc tên anh vào lịch sử diễn ra vào đêm ngày 16 tháng 9 năm 1950, trong trận đánh đồn Đông Khê. Khi đơn vị anh tiến đánh lô cốt địch, hỏa lực của đối phương phun ra dữ dội, cản bước tiến của đại quân. La Văn Cầu lúc ấy đang ôm bộc phá xông lên thì một luồng đạn xé toạc không gian, bắn trúng cánh tay phải và vai của anh. Anh ngã xuống, nỗi đau thấu xương kéo đến, cánh tay phải gãy nát, lủng lẳng chỉ còn dính lại bởi một chút da thịt. Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, nhìn đồng đội vẫn đang xông lên dưới làn đạn, La Văn Cầu không cho phép mình gục ngã. Anh hiểu rằng nếu không phá được lô cốt này, máu của đồng đội sẽ còn đổ xuống nhiều hơn nữa. Trong một khoảnh khắc quyết định làm sững sờ cả những người chứng kiến, anh quay sang đồng chí Nông Văn Phe đang nằm gần đó và bình thản yêu cầu: "Chặt hộ tôi cánh tay để tôi còn đánh bộc phá!". Thấy đồng đội ngần ngại, anh tự nghiến răng chịu đựng, khích lệ đồng đội dùng lưỡi mác sắc lẹm chặt đứt hẳn cánh tay phải vướng víu của mình. Vứt bỏ cánh tay đã mất, La Văn Cầu dùng tay trái còn lại ôm bộc phá, chân đạp đất, trườn lên áp sát mục tiêu. Tiếng nổ vang dội của khối bộc phá do chính người anh hùng một tay kích hoạt đã phá tan lô cốt địch, mở toang cánh cửa cho quân ta tiến vào làm chủ Đông Khê. Hành động ấy không chỉ là sự dũng cảm, đó là một khối thép ý chí được tôi luyện từ lòng căm thù giặc và tình yêu Tổ quốc vô bờ bến. Anh may mắn sống sót và trở thành một trong bảy Anh hùng Quân đội đầu tiên được tuyên dương năm 1952. Với tôi, La Văn Cầu không chỉ là một huyền thoại chiến đấu, anh là minh chứng sống động nhất cho chân lý: Khi lòng yêu nước đủ lớn, con người có thể vượt qua mọi giới hạn của sự đau đớn thể xác để viết nên những điều phi thường.

Khi kể lại câu chuyện về "cánh tay thép" La Văn Cầu, tôi muốn nhắn nhủ đến thế hệ trẻ rằng: Mỗi tấc đất chúng ta đang đứng, mỗi nhịp thở hòa bình chúng ta đang hưởng, đều được đánh đổi bằng những hy sinh tột cùng như thế. Ngọn lửa từ ý chí của La Văn Cầu sẽ mãi tỏa sáng, nhắc nhở chúng ta về bản lĩnh của người Việt Nam – một dân tộc chưa bao giờ biết cúi đầu trước bất kỳ gian khổ nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn