Người Anh Hùng Lấp Lỗ Châu Mai- Phan Đình Giót
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong bom đạn, đã có biết bao người con tuổi đời còn rất trẻ sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường chiến đấu. Mỗi người ra đi đều mang trong mình một tình yêu Tổ quốc sâu sắc. Trong số đó, câu chuyện về Anh hùng Phan Đình Giót – người đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận Him Lam – khiến tôi vô cùng xúc động và khâm phục.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xóm Tam Quang, thôn Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Tuổi thơ của anh gắn liền với cảnh nghèo khó. Cha mất sớm, hai anh em anh sống cùng mẹ trong một căn nhà tranh đơn sơ, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Vì quá nghèo, từ khi còn nhỏ, anh và em trai đã phải đi ở cho địa chủ để kiếm sống. Nghĩ về tuổi thơ cơ cực ấy, tôi càng cảm nhận rõ hơn nghị lực và ý chí phi thường của người chiến sĩ sau này.
Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bắt đầu, Phan Đình Giót cùng những người bạn đồng trang lứa tham gia tự vệ chiến đấu. Đến năm 1950, anh tình nguyện gia nhập bộ đội chủ lực. Trong nhiều trận chiến, anh luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, không ngại khó khăn, nguy hiểm và lập được nhiều chiến công. Có lần, anh đã dùng máu của mình để viết bản quyết tâm thư gửi lên đại đoàn, thể hiện ý chí kiên cường và quyết tâm đi theo cách mạng. Điều đó khiến tôi rất ấn tượng, bởi ngay từ những ngày đầu chiến đấu, anh đã cho thấy một tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đất nước.
Mùa đông năm 1953, đơn vị của Phan Đình Giót nhận lệnh tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Để đến được chiến trường, anh cùng đồng đội phải hành quân gần 500 km, vượt qua những con đường hiểm trở, đèo cao, dốc núi và mang theo nhiều đồ đạc nặng nề. Dù hành trình vô cùng gian khổ, anh vẫn kiên trì, bền bỉ và thường xuyên giúp đỡ đồng đội. Trong quá trình xẻ núi, mở đường, kéo pháo vào trận địa, anh luôn là người gương mẫu, không ngại gian khổ. Tôi nghĩ rằng chính những thử thách ấy đã tôi luyện nên một người chiến sĩ có ý chí thép, luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân mình.
Rồi ngày 13 tháng 3 năm 1954 đã đến – ngày quân ta bắt đầu trận đánh Him Lam, mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Chiều hôm ấy, tiếng pháo vang lên dữ dội, cả chiến trường rung chuyển. Những người lính của Đại đội 58 tiến lên từng bước, phá từng lớp hàng rào phòng thủ của địch.
Trong lúc chiến đấu, Phan Đình Giót liên tiếp tham gia phá hàng rào. Đến quả bộc phá thứ chín, anh bị thương ở đùi nhưng vẫn không chịu dừng lại. Anh tiếp tục xung phong đánh những quả tiếp theo. Khi quân Pháp tăng cường hỏa lực, đồng đội của anh lần lượt bị thương và hy sinh, nhưng anh vẫn kiên cường tiến về phía trước.
Với lòng căm thù giặc và quyết tâm mở đường cho đồng đội, Phan Đình Giót tiếp tục đánh thêm hai quả bộc phá, phá tan hàng rào cuối cùng. Khi thời cơ xuất hiện, anh lao lên gần lô cốt số 2, dùng thủ pháo và tiểu liên kiềm chế quân địch để đồng đội tiến lên. Nhưng trong lúc ấy, anh lại tiếp tục bị thương ở vai và đùi, máu chảy rất nhiều.
Tưởng rằng những vết thương ấy đã khiến anh không thể tiếp tục chiến đấu, nhưng Phan Đình Giót vẫn cố gắng tiến lên. Từ lô cốt số 3, hỏa lực của quân Pháp bắn mạnh khiến đội hình xung kích của ta bị cản lại. Nhìn đồng đội gặp khó khăn, anh cố nhích từng bước về phía lô cốt. Trong giây phút ấy, anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải dập tắt hỏa điểm của địch để mở đường cho đồng đội.
Bằng chút sức lực cuối cùng, anh nâng khẩu tiểu liên lên, bắn mạnh về phía lỗ châu mai và hô vang lời quyết tâm chiến đấu. Sau đó, anh dướn người lao lên, lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai của quân địch.
Khoảnh khắc ấy có lẽ chỉ diễn ra trong giây lát, nhưng sự hy sinh của anh đã làm nên một câu chuyện bất tử. Hỏa lực nguy hiểm nhất của quân Pháp bị dập tắt. Các chiến sĩ ta lập tức ào lên, nhanh chóng tiêu diệt cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi trong trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đọc và tìm hiểu câu chuyện về Phan Đình Giót, tôi thực sự xúc động trước sự hy sinh của anh. Anh đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm của anh vẫn còn sống mãi. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, khi bản thân đã bị thương và sức lực gần như cạn kiệt, anh vẫn lựa chọn tiến về phía trước vì đồng đội và vì nhiệm vụ chung.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đi qua hơn 70 năm, những người trực tiếp tham gia chiến dịch năm xưa nhiều người đã già yếu, có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Thế nhưng những câu chuyện về họ vẫn được truyền lại cho các thế hệ hôm nay. Với tôi, câu chuyện về Phan Đình Giót không chỉ là câu chuyện về một người anh hùng, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và độc lập.
Tôi càng hiểu rằng cuộc sống bình yên mà thế hệ trẻ hôm nay đang có được đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của những người đi trước. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ và cố gắng sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước. Hình ảnh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai sẽ mãi là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự quả cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.



