Người Anh Hùng Lấy Thân Mình Làm Giá Súng
Người Anh Hùng Lấy Thân Mình Làm Giá Súng
Bối cảnh: Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 bước vào giai đoạn cam go ác liệt nhất. Để tiêu diệt cứ điểm đồi Him Lam—cánh cửa thép của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ—các chiến sĩ sư đoàn 312 phải đối mặt với những làn đạn đại liên xối xả từ các lô cốt kiên cố của quân Pháp.
Diễn biến: Trong đội hình xung phong đêm ngày 13 tháng 3 năm 1954 có khẩu đội đại liên của anh hùng Phùng Chí Kiên và Trần Can. Giữa trận địa ngổn ngang đất đá, hỏa lực địch từ lỗ châu mai bắn ra quá mạnh khiến bộ đội ta không thể tiến lên. Khẩu đội đại liên của ta cần phải nổ súng góc cao để áp chế địch, nhưng mặt đất xung quanh đã bị cày xới, không có điểm tỳ vững chắc để đặt chân súng.
Cao trào: Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, chiến sĩ Bế Văn Đàn (lúc đó là liên lạc chiến dịch) đã lao lên. Không một chút chần chừ, anh ghé vai mình vào hai chân trước của khẩu đại liên, hai tay ghì chặt và hét lớn: "Bắn đi! Vì nhân dân, bắn chết chúng nó cho tôi!". Đồng đội ngập ngừng nước mắt, nhưng trước ánh mắt kiên định của Bế Văn Đàn, khẩu súng đã nhả đạn liên tục vào đồn địch.
Kết cục: Do khẩu súng giật quá mạnh và bản thân đã bị trúng nhiều vết thương trước đó, Bế Văn Đàn đã anh dũng hy sinh ngay tại trận địa khi hai vai vẫn giữ chặt chân súng. Sự hy sinh của anh đã mở đường cho đồng đội xông lên cắm lá cờ chiến thắng lên đồi Him Lam, viết nên một trong những khúc tráng ca bất tử nhất của chiến dịch Điện Biên Phủ.



